Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
Khâu Chí, tôi tin anh yêu Cầm Tử, hơn nữa, Cầm Tử cũng rất yêu anh, không hề thua kém như anh yêu cô ấy. Dù anh và người phụ nữ kia có quan hệ gì đi nữa, hoặc có gì đó khó nói, nhưng Cầm Tử sẽ không thể tiếp nhận chuyện anh đối tốt với người phụ nữ khác như thế, đây cũng là một loại ghen tỵ, hơn nữa, chuyện mẫn cảm như thế, cho tới giờ anh cũng chưa từng nói với cậu ấy, tâm lý cậu ấy không chuẩn bị tốt, nên rất khó để chấp nhận, cậu ấy sẽ cảm thấy anh đã lừa cậu ấy.”
Khâu Chí không nói gì chỉ nắm chặt tay.
Mạc Mạc lại nói “Khâu Chí, anh có thể bảo vệ Cầm Tử thật tốt, chăm sóc cho cô ấy thật tốt đúng không? Tôi hy vọng, cậu ấy sẽ không phải khóc như thế nữa, anh biết cậu ấy chưa từng phải khóc. Anh vào đi, nhớ đừng lừa cậu ấy, đó là vết thương trí mạng đó.”
‘Tôi biết phải làm sao rồi.” Khâu Chí nói xong thì đi vào.
Hy vọng là vấn đề không bị làm lớn ra, nhưng Mạc Mạc vẫn lo lắng cho cặp vợ chồng này, nha đầu Cầm Tử kia cũng rất khó bảo, thích một người thì sẽ không thay đổi, nếu như thật sự đã bị tổn thương thì phải làm sao?
Lúc Mạc Mạc đang lo lắng không ngừng thì Giản Chiến Nam đã tới từ lúc nào, tay nắm trên vai cô: “Đi thôi, bọn họ không sao đâu.”
Mạc Mạc đi ra, uống trà ở trên ban công lầu hai, nghe nhạc, Giản Chiến Nam cũng ngồi ở bên cạnh cô, bầu không khí rất hòa hợp, nhưng ai cũng không nói lời nào để phá tan bầu không khí hài hòa đó. Không biết Cầm Tử và Khâu Chí như thế nào rồi?
Mặt trời ấm áp, Mạc Mạc nằm trên ghế, rồi mơ màng buồn ngủ. Giản Chiến Nam gấp tập tài liều trong tay, ngoảnh đầu thấy Mạc Mạc đã ngủ, hắn đi tới rồi ngồi xổm xuống bên người Mạc Mạc.
Đôi má của cô dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời trắng nõn như trong suốt, không có chút tì vết nào, đôi môi như hai cánh hoa hồng nhuận rất rực rỡ, Giản Chiến Nam đứng dậy, hai tay chống trên tay vịn của ghế nằm, cúi người xuống, in lên đôi môi của cô. Động tác nhẹ nhàng rất dịu dàng, hôn môi cô một chút, mềm mại ngọt như kẹo, mà đã lâu rồi hắn chưa được ăn, rất nhớ mùi vị này.
Mạc Mạc vốn ngủ không say, lúc môi Giản Chiến Nam chạm tới môi cô thì cô đã tỉnh, mở mắt ra đối diện với đôi mắt sáng như ngọc của Giản Chiến Nam, hắn dừng nụ hôn lại rất tự nhiên rồi cách xa cô một chút, trên khuôn mặt tuấn tú có thêm nụ cười thiên sứ, cúi đầu xuống trầm lắng nói: “Có thể không?” hắn hỏi.
“Cái gì?” đầu của Mạc Mạc đang hoàn toàn ở trong trạng thái ngây ngô. Một tay Giản Chiến Nam nắm cằm Mạc Mạc, đôi mắt đen dịu dàng chớp chớp khác thường, giọng nói khàn khàn, cúi đầu hỏi “Có thể hôn em không?”
Hắn hỏi cô là có thể không? Đầu Mạc Mạc càng đần ra, Giản Chiến Nam, trước giờ hắn muốn hôn thì sẽ hôn, muốn làm thì sẽ làm, chưa từng hỏi qua, có thể không, em muốn không, có muốn không. Cô nói không, thì hắn sẽ càng muốn làm, mà giờ đây hắn lại dùng giọng điệu như thế để hỏi có, có thể không, sự dịu dàng trí mạng như thế, ánh mắt như vậy, sẽ khiến người khác thất thủ.
Câu trả lời của Mạc Mạc là đưa hai tay đẩy Giản Chiến Nam ra, đứng lên khỏi ghế nằm “Em…em… đi xem Cầm Tử sao rồi.”
Trên mặt Giản Chiến Nam hiện lên vẻ cô đơn, không nói gì, còn Mạc Mạc cũng xoay người rời đi, ra khỏi phòng, hình như là đi tới phòng sách. Lúc Mạc Mạc sắp đi vào lại nghe được tiếng sư tử rống giận của Cầm Tử “Đồ Khâu thối, căn bản là anh sai, bây giờ anh lại đổ sang cho tôi…. này, rốt cuộc anh sao thế, hoa cúc của tôi bị anh bạo rồi, còn chưa tìm anh tính sổ, anh còn muốn sao nữa.”
Đột nhiên lời nói của Cầm Tử không phát thành tiếng, bên trong lại truyền ra âm thanh mập mờ chụt chụt….ô ô… Mạc Mạc cười, đoán chừng phải dùng phương pháp đặc biệt để hòa giải rồi, tiếng sấm cắt ngang đêm mưa, sau cơn mưa trời lại sáng. Âm thanh bên trong ngày càng mập mờ, phi lễ chớ nhìn, Mạc Mạc im lặng rời đi rất nhanh….
Lúc gặp lại Cầm Tử, là lúc hơn 1 tiếng sau, trời đã tối cũng đã đến giờ ăn cơm. Cầm Tử cúi đầu bị Khâu Chí cầm tay kéo đi vào phòng khách, miệng sưng đỏ, bị chỉnh rất thảm thương. Mạc Mạc nhướng mi, cười cười “Tối nay ở lại đây ăn cơm đi, khó khăn lắm hai người mới tới, hơn nữa, lâu rồi em với Cầm Tử mới gặp nhau nên thừa dịp vui vẻ một chút.”
Ăn cơm tối, Mạc Mạc và Cầm Tử, hai người phụ nữ nói đủ thứ chuyện, nhưng Giản Chiến Nam và Khâu Chí lại rất im lặng, ăn cơm tối xong, Giản Chiến Nam và khâu Chí đi đọ sức cái gì đó, Mạc Mạc và Cầm Tử thì vào phòng ngủ.
Cầm Tử không nói chuyện gì đã xẩy ra, Mạc Mạc cũng không hỏi, chỉ hỏi Cầm Tử, Khâu Chí chịu được thử thách không? Đáp án là, Khâu Chí vẫn là đồng chí tốt như cũ, không phụ lòng Cầm Tử.
Chi tiết của câu chuyện như thế nào đã không quan trọng nữa, điều quan trọng là Khâu Chí và Cầm Tử đã gỡ được khúc mắc, phương pháp kịch liệt như thế, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nói rõ ra thì cũng không có chuyện gì mới là tốt nhất.
Cầm Tử không sao cũng khiến tim Mạc Mạc thở phào nhẹ nhõm, nhìn Cầm Tử rất xấu xa: “Cầm Tử, có thể tán gấu với mình chuyện hoa cúc không?”
Hoa cúc? Trong nháy mắt khuôn mặt Cầm Tử đỏ lên như sắp vỡ tung, tức giận nhào vào Mạc Mạc, uy hiếp nói: “Mạc Ti