Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.
khẩu trang cho Mạc Mạc.
“Anh nhanh đi lái xe đi.” Mạc Mạc chỉ huy Giản Chiến Nam, khi đã vào trong xe rồi thì sẽ không phải sợ gì, thời tiết như thế mà mang khẩu trang thì chẳng khác gì đứa ngốc.
Giản Chiến Nam rất nghe lời lái xe tới, cũng chỉ có Mạc Mạc mới dám chỉ huy Giản Chiến Nam như thế. Chờ tới lúc Giản Chiến Nam lái xe tới thì Mạc Mạc lại hơi há hốc mồm, thế mà Giản Chiến Nam lại lái một chiếc xe đạp không có chỗ ngồi phía sau mà chỉ có thanh ngang ở phía trước tới, Mạc Mạc ngây cả người.
Một chân dài của Giản Chiến Nam đạp xe, một chân thì chống xuống đất, tư thế kia khiến Mạc Mạc không kìm được mà nhớ tới những ngày còn học trung học, Giản Chiến Nam cũng đạp xe đạp như thế, cũng chở cô ngồi xuống thanh ngang phía trước xe.
Ký ức có đôi khi là một thứ rất đáng sợ. Mạc Mạc nói thì thào “Vì sao…. là xe đạp.”
“Vì đơn giản”. Giản Chiến Nam rất tự nhiên, vì đơn giản, hình như cũng có lý, hắn nhướng mi “Chẳng nhẽ em hi vọng anh lái chiếc Rolls- Royce đến sao?”
“Đương nhiên là không phải.” Mạc Mạc vội phủ nhận, dường như Giản Chiến Nam có đam mê sưu tầm xe, khu nhà cao cấp có đến bảy tám chiếc xe, mỗi cái đều có giá trị xa xỉ, lái một chiếc thôi cũng đủ rêu rao rồi.
“Vậy em còn thất thần làm gì.” Giản Chiến Nam thúc giục, thấy Mạc Mạc vẫn thất thần, hắn duỗi tay ra, túm Mạc Mạc lại, Mạc Mạc cuống tay cuống chân ngồi ở thanh ngang phía trước.
“Ngồi yên, anh phải lái xe rồi.” Giản Chiến Nam nói xong thì lái xe đạp đi. Gió nhẹ lướt qua trên mặt, sợi tóc khẽ tung bay, cơ thể của Mạc Mạc bị hai tay của Giản Chiến Nam giữ chặt trong lòng.
Ai cũng không nói chuyện, bên tai chỉ vọng lại tiếng xe đạp, cùng tiếng hô hấp đều đều của Giản Chiến Nam. Con đường phía trước mắt Mạc Mạc như biến thành con đường đến trường trước kia, một cậu bé đẹp trai sáng chói như mặt trời đạp xe đạp chở cô tới trường.
Ký ức như thủy triều dâng lên, chém không đứt, đóng cũng không được.
Một đường như thế Mạc Mạc đều đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không thể tự kiềm chế được, chờ tới lúc có người xoa đầu cô thì cô mới phát hiện mình đã tới khu gần nhà, là nơi lần trước gặp Giản Chiến Nam ở quán cay Tứ Xuyên kia.
Giản Chiến Nam thấy Mạc Mạc ngơ ngốc, dặn nói: “Vì để ngày mai không lên trang nhất, em đi vào tìm vị trí tốt một chút, rồi gửi tin nhắn cho anh.”
“Ừ.” Mạc Mạc gật đầu, không nghĩ nhiều rồi liền đi tới quán cay Tứ Xuyên, sau khi đi vào bên trong, tìm một vị trí, nhưng lúc ngày nhân viên nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, Mạc Mạc ngượng cười, tuy người ta không nhìn ra biểu cảm của cô “Tôi bị cảm, tránh lây bệnh cho mọi người.”
Phục vụ nói “Cô thật tốt, người như cô bây giờ rất hiếm.”
Mạc Mạc cười chột dạ, sau khi vào trong phòng, nói phải đợi người, lát nữa mới gọi thức ăn, phụ vụ liền đi trước, Mạc Mạc vội gửi tin nhắn cho Giản Chiến Nam: lầu hai, xuân ý các, nhanh lên.
Sau khi gửi tin nhắn, Mạc Mạc càng cảm thấy mình như người làm công việc bí mật, mình có thật là nhận không ra không, haiz, người sợ nổi tiếng lợn sợ khỏe, đều tại cái tên đầu heo Giản Chiến Nam kia quá nổi tiếng. Mạc Mạc gửi tin nhắn chưa đến hai phút thì Giản Chiến Nam đã mở cửa đi vào.
Môi bạc, mắt phượng, lông mày lưỡi mác, khuôn mặt tuấn tú, khiến Mạc Mạc nhíu mày: “Khẩu trang của anh đâu?”
“Bỏ ra rồi.”
“Vì sao?” Mạc Mạc gầm nhẹ.
“Mang khẩu trang như thế làm sao ăn cơm.” Giản Chiến Nam nói xong thì liền thấy một bó hoa hồng đỏ, có thể ngửi thấy mùi thơm của hoa. Hắn đưa cho cô, là nhân lúc nãy mua sao?
“Động cơ gì?” Mạc Mạc nhíu mày, không nhận hoa. Giản Chiến Nam hơi nhíu mi: “Không có gì, lễ độ với bạn bè thôi mà.”
“Cảm ơn”. Mạc Mạc nhận hoa rồi đặt trên bàn. “Có qua có lại, tôi mời anh ăn cơm.”
“Tùy em.” Giản Chiến Nam nói lạnh rồi cũng ngồi xuống bên cạnh Mạc Mạc , phục vụ đi vào nhưng ánh mắt thì dán trên người Giản Chiến Nam không rời, Mạc Mạc gọi món ăn mấy lần nhưng phục vụ vẫn không nghe. Mạc Mạc không được chú ý nên tức giận, chân dưới bàn nâng lên đá Giản Chiến Nam. Không quyễn rũ người khác thì sẽ chết à? Lúc này Giản Chiến Nam mới nhắc nhở phục vụ gọi món, khiến người phụ vụ mắt ửng đỏ.
Đồ ăn dần được đưa lên, Mạc Mạc cũng tháo khẩu trang xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn bị đỏ lên, Mạc Mạc tới toilet rửa mặt mới về ăn cơm. Lúc ăn cơm Mạc Mạc rất nghiêm túc. Ít ngẩng đầu cũng không nói chuyện, đôi mắt đen của Giản Chiến Nam như luôn mang theo hào quang nhìn Mạc Mạc.
Việc này như thời gian 6 năm qua hắn và Mạc Mạc sống chung hài hòa, làm bạn bè, chỉ là bắt đầu, nhưng hắn muốn Mạc Mạc làm người phụ nữ của hắn, hắn sẽ cố gắng, sẽ không ép cô, dù không có kết quả thì hắn cùng đồng ý chấp nhận thất bại. Buông tay, có đôi khi không phải là toàn thành cho người khác mà khiến tâm mình được vui vẻ, trước kia hắn thực sự rất thái quá.
Đương nhiên quan trọng là Lăng Việt Nhiên còn sống, đó là vấn đề tồn tại lớn nhất trong khoảng thời gian đó của hai người, hắn muốn Mạc Mạc từ từ chấp nhận hắn, trở lại không được thì cũng là một bắt đầu mới.
Kết quả, hắn không thể biết trước, hiện tại hắ