Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2284 lượt.

thắng, thắng, thắng thì Lăng Việt Nhiên sẽ tha thứ cho hắn, Mạc Mạc cũng sẽ làm bạn với hắn, Mạc Mạc sẽ tha thứ cho hắn.
Michelle tưởng Lăng Việt Nhiên sẽ có chừng mực, nhưng nhìn quyết tâm của Lăng Việt Nhiên, chính bản thân cũng thấy ông xã đã mất lý trí, mấy năm nay, cơ thể được huấn luyện của Lăng Việt Nhiên cô là người rõ nhất, Giản Chiến Nam thua vốn nằm trong dự liệu của cô, nhưng mà hình như Lăng Việt Nhiên không có ý định bỏ qua, Michelle nhịn không được nên đi tới trước đài, vội kêu lên “Việt Nhiên, được rồi, đánh tiếp anh ta sẽ chết đó.”
Gây ra tai nạn chết người là chuyện không tốt, Michelle không thể bình tĩnh nữa, nhưng tiếng gọi ầm ĩ của Michelle cũng không có tác dụng, dường như Lăng Việt Nhiên không đánh chết Giản Chiến Nam thì sẽ không bỏ qua, nói rất mãnh liệt: “Trừ khi hắn nhận thua, trừ khi hắn nhận thua thì anh mới bỏ qua cho hắn.”
Lăng Việt Nhiên nói xong, thì ra một đòn mạnh khiến cơ thể Giản Chiến Nam ngã trên mặt đất, gây ra tiếng vang lớn, dường như có tiếng xương gãy, Mạc Mạc sợ đến mức hét lên, cô chưa từng gặp cảnh bạo lực đầy máu tanh như thế, không nhịn được mà hét lên: “Dừng tay, đủ rồi, đừng đánh nữa, dừng tay.”
Giản Chiến Nam không chịu nhận thua, Lăng Việt Nhiên cũng không chịu dừng tay, nhìn cố gắng muốn đứng lên của Giản Chiến Nam, vẫn muốn tiếp tục, Mạc Mạc giống như nổi điên, ôm chặt cánh tay hắn “Đừng đánh nữa, Giản Chiến Nam, anh điên rồi sao, thua thì nhận thua đi, anh không muốn sống nữa à?”
“Không thể thua, thua rồi, Mạc Mạc sẽ không làm bạn với tôi nữa…” hắn vừa nói vừa bỏ tay Mạc Mạc ra, dường như đã không nhận ra Mạc Mạc nữa, chỉ có một ý niệm trong đầu là hắn phải thắng, liều mạng đứng lên, Lăng Việt Nhiên đã nắm tay sắp đánh tới đầu của hắn thì lúc này Mạc Mạc khóc hét lên “Đưng mà…!”
Khi thấy đấm tay sắp đánh tới đầu Giản Chiến Nam, thì Mạc Mạc hét lên, sau đó đấm tay của Lăng Việt Nhiên dừng lại, anh nhìn Mạc Mạc, lại nhìn Giản Chiến Nam, do dự một chút rồi nói: “Giản Chiến Nam, tôi tha thứ cho anh rồi, đưa con gái của tôi quay về, tôi hi vọng nó do tôi chăm sóc.” (Đoạn này ko hiểu thật, dịch nguyên văn của tác giả)
Nghe được hai chữ tha thứ, cơ thể mất sức của Giản Chiến Nam cũng mất đi khí lực cuối cùng, ngã thẳng xuống, bên tai là giọng nói của Mạc Mạc, cô gọi xe cấp cứu, Mạc Mạc, sau này hắn và Mạc Mạc là bạn rồi….
Giản Chiến Nam được đưa vào bệnh viện, chuyện bị thương không rõ, chuyện của hắn được đăng lên trang đầu các báo, người nhà Họ Giản càng nổi giận, nhưng mà chuyện là do Giản Chiến Nam lựa chọn nên cũng không thể làm gì.
Giản Chiến Nam hôn mê một ngày rồi mới tỉnh, lúc mở mắt ra, thế mà lại thấy Mạc Mạc, tâm tìm tốt hẳn, muốn cười nhưng chỉ chau mày vì đâu, giọng nói khàn khàn: “Mạc Mạc,…. Chúng ta là bạn hả?”
Thấy Giản Chiến Nam tỉnh lại, trong lòng Mạc Mạc cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc trước cho rằng cậu nhỏ đã chết, Mạc Mạc chỉ hận không thể giết được hắn, nhưng cậu nhỏ vẫn còn sống, hận cũng như thế, Mạc Mạc nghĩ rồi nói: “Cậu nhỏ tha thứ cho anh rồi, tôi giữ lời hứa.”
Giản Chiến Nam vừa muốn cười nhưng giảm giác quá đau, méo miệng nói: “Cảm ơn em đã tự nguyện chăm sóc anh.”
Mạc Mạc nói với vẻ mặt không tình nguyện “Tôi không tự nguyên, là do anh cứ cầm tay tôi mãi không bỏ ra, công việc của tôi đều bị anh làm lỡ rồi.”
Nhìn dáng vẻ đó, dường như rất giống khẩu khí của bạn bè, không hề khúc mắc, Giản Chiến Nam chịu đau ở miệng nói “Vừa rồi em làm cái gì thế?” hình như là cô cầm di động chụp hắn.
Mạc Mạc cầm di động, mở đến ảnh chụp đưa đến trước mặt Giản Chiến Nam, nói vui vẻ: “Thì ra đầu heo là như thế, nhìn xem, dáng vẻ của anh bây giờ giống đầu heo không?”
Giản Chiến Nam nhìn lại, quả nhiên mặt hắn sưng phù như đầu heo, đôi mắt có thần giờ đây chỉ còn lại một khe hở nhỏ, lúc đầu cũng chỉ có đôi mắt này để mê hoặc Mạc Mạc, giờ ra dạng này, miệng sưng phù, muốn hôn cũng không thể được. Mặt thì càng không phải nói, xanh tím vô cùng thê thảm. Hình dáng như người tàn tật. Hình ảnh đẹp trai của hắn trong lòng Mạc Mạc đã hỏng mất rồi, “Vẫn đẹp trai như thế…” thực ra bản thân cũng không nhịn được mà khinh bỉ dáng vẻ như thế.
“Anh nhìn quá rồi, đẹp, đẹp như đầu heo vậy.” Mạc Mạc đứng dậy, muốn rời đi nhưng Giản Chiến Nam lại nói: “Mạc Mạc, anh đói rồi…”






Giản Chiến Nam muốn nhân cơ hội này để hưởng sự phục vụ của Mạc Mạc, có được cơ hội để được ở bên cạnh Mạc Mạc, nhưng Mạc Mạc lại tỏ ra rất vô tình khi gọi y tá tới, bảo phải dưỡng thương cho Giản Chiến Nam thật tốt, rồi nói lời tạm biệt rất thoải mái.
Ra khỏi phòng bệnh, vẻ mặt thoải mái lúc đầu của Mạc Mạc bỗng nhiêu xịu xuống như quả bóng bị xì hơi, lắc bờ vai, rồi ngồi xuống trên chiếc ghế cách đó không xa, vẻ mặt không được tốt lắm, như đã gặp phải chuyện gì, dáng vẻ như đã bị đả kích.
“Chịu đả kích gì rồi sao?”
Một giọng nói vang lên trên đầu Mạc Mạc cô ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Cầm Tử, cả người mặc bộ đồ rộng thùng thình, đi giày đế bằng, dáng vẻ rất thoải mái, vẻ