Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.
cô là người yêu sao, tuy cô không thật sự ở cùng với anh. Cô không thích cảm giác này, nhưng cũng không phải quá khó chịu, không có cảm giác đau khổ.
Mạc Mạc hít một hơi sâu, cô sẽ không yêu, như vậy là không công bằng với Tô Thiệu Cẩn, hiện tại bọn họ hai bên đều vui vẻ, người có tình thì nên ở bên nhau, đó cũng là chuyện tốt, nếu cô thực sự không thể yêu người ta thì cũng đừng lãng phí thời gian của người khác.
Con người sau khi mất đi thứ gì thì mới biết được sự quan trọng của thứ đó.
Tô Thiệu Cẩn rất áy náy, anh đã từng nói sẽ chăm sóc Mạc Mạc, đã từng nói sẽ yêu Mạc Mạc thật tốt, và vẫn cảm thấy người mình yêu là Mạc Mạc, nhưng khi anh thấy Thi Thi ở cùng với tên bất nam bất nữ đó thì trong lòng anh lại có tư vị của kẻ địch.
Cơ thể và tình cảm của anh đều phản bội Mạc Mạc, thời gian một tháng qua, anh không thể nào đón nhận được tình cảm đột nhiên phát sinh và chuyển biến như thế. Rõ ràng là anh yêu Mạc Mạc, nhưng sao lại xẩy ra chuyện như thế. Nếu không phải Thi Thi mang thai, không biết anh còn tiếp tục rối rắm đến khi nào.
Giải thích và xin tha thứ thì anh không có tư cách, trong lúc Mạc Mạc rất tin tưởng vào tình cảm trong sáng của hai người, nhưng cũng chính anh đã xé rách sự tin tưởng của Mạc Mạc. Điều hiện tại anh có thể làm là thẳng thắn với Mạc Mạc, dũng cảm hơn để đối mặt với tình cảm và những chuyện đã phát sinh.
Nhưng dù sao thì anh cũng đã phụ lòng Mạc Mạc, khiến Mạc Mạc bị tổn thương, thậm chí anh còn không dám đối mặt với Mạc Mạc. Khi anh tới chỗ ở của Mạc Mạc đã là ngày hôm sau, một đêm anh không ngủ, do dự rất lâu rồi bấm chuông cửa, nhưng rất lâu cũng không thấy ai trả lời.
“Cậu Tô.”
“Bà có chìa khóa phải không, phiền bà mở cửa giúp tôi.”
“Cô Mạc đi rồi.” bà chủ thuê nhà tới “Có bức thư cô ấy gửi cho cậu”.
Tô Thiệu Cẩn vội nhận phong thư, mở ra, trên bức thư là nét chữ của Mạc Mạc:
Anh Tô, em đã cố gắng rồi nhưng em không có cách nào để yêu anh được, đa phần thời gian ở bên anh em rất vui vẻ, ở cùng anh, dường như chỉ như anh em, anh chăm sóc em còn em an tâm hưởng thụ, nhưng mà luôn có cảm giác thiếu cái gì đó. Anh Tô, em đã không yêu anh, cho nên hy vọng anh có thể có thể hãy yêu và quý trọng những gì có được, Mạc Mạc đi rồi, đi tìm cuộc sống mới của mình, đừng lo lắng cho em, em sẽ tự chăm sóc bản thân.
Mạc Mạc đi rồi, cô ấy đi một mình, Tô Thiệu Cân giữ chặt bà chủ nhà: “Cô ấy đi lúc nào.”
“Tối ngày hôm qua.”
Tô Thiệu Cẩn chạy vội xuống dưới lầu, lái xe đến bến xe, thực ra anh biết đã chậm rồi, Mạc Mạc đã đi rồi, Tô Thiệu Cẩn đứng ở bến xe, nhìn hành khách đi tới đi lui, trong lòng nói không nên lời, đầu tựa vào trên vô lăng, rất lâu cũng không nhúc nhích.
Nhất định là Mạc Mạc biết gì đó nên cô mới ra đi đột nhiên như thế, nhưng đã cho anh một lối thoát xem như cái gì cũng không biết, xem như là cô rời đi trước, xem như anh không phải kẻ phản bội. Thực ra cô không muốn nhìn thấy anh áy náy, không muốn anh tự trách mình.
Nhưng Tô Thiệu Cẩn biết, Mạc Mạc cũng sẽ tức giận, giận anh không thẳng thắn, giận anh đã lừa gạt và phản bội cô, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ khổ sở giải thích của anh, không muốn để anh khó xử, cho nên mới không chào mà biệt, Mạc Mạc xin lỗi, Mạc Mạc xin lỗi.
trong khu nhà cao cấp của Giản Chiến Nam
Giản Chiến Nam ngồi trên chiếc ghế bên cạnh bể bơi, thả từng chút thức ăn xuống hồ cá, trải qua mấy ngày theo dõi, hắn có thể biết đâu là ngư vương, đâu là ngư hậu và đâu là đại thần.
Một tháng qua, hắn quyết tâm không nghe một tin gì về Mạc Mạc , ra lệnh cho mọi người không được nhắc tới bất cứ chuyện gì liên quan đến Mạc Mạc trước mặt hắn, hắn sợ sẽ nghe được tin Mạc Mạc kết hôn với Tô Thiệu Cẩn, cho nên chỉ có thể lừa mình dối người làm bộ như không biết, hắn rất sợ, sợ khi mình xúc động thì sẽ làm chuyện khiến bản thân phải hối hận.
Nếu như lúc đầu, dù Mạc Mạc có kết hôn thì hắn cũng có cách để đưa cô về bên cạnh hắn, nhưng bây giờ, hắn không thể xúc động như thế nữa, Giản Chiến Nam ngẩng đầu lên, nhìn bức ảnh trên tường của Mạc Mạc, cô cười rất sáng lạn.
Hắn dùng khuôn mặt tươi cười của cô để cảnh báo bản thân, đừng nên tàn nhẫn cướp đi sự vui vẻ của Mạc Mạc, khuôn mặt của cô phải thường xuyên cười vui vẻ như thế, người đàn ông Tô Thiệu Cẩn này, dù hắn không thích anh ta chút nào nhưng anh ta có thể khiến cho Mạc Mạc cười vui vẻ, yêu ai yêu cả đường đi, hắn nên vì Mạc Mạc, cũng nên thích anh ta.
“Anh Giản, có muốn đi ra ngoài một lát không”, đi vào là Khâu Chí, anh có thể thấy gần đây Giản Chiến Nam đặt biệt khác thường, người làm nói, Giản Chiến Nam trở về đều ở trong phòng, Khâu Chí đi vào, cũng thấy được bức ảnh của Mạc Mạc. Lúc nãy ở phòng khách cũng thấy bức ảnh của cô, dáng vẻ tươi cười ăn kẹo bông.
“Sao cậu lại rảnh rỗi mà tới đây.” Giản Chiến Nam quay lầu liếc Khâu Chí, điệu bộ hạnh phúc trên mặt khiến cho người ghen tỵ “Cậu không cần giúp bà xã à?”
Khâu Chí cười “Anh Giản, em có một tin anh có muốn nghe không.’
Giản Chiến Nam nhíu mày “Tin tức tôi cấm sẽ không muốn nhắc tới.