Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.


Rửa mặt xong Thì Tô Thiệu Cẩn tiếp tục ngồi bên cạnh Mạc Mạc, “Mạc Mạc, kể chuyện cười cho em nghe. Giúp em tiêu hóa.”
Mạc Mạc nhìn qua Tô Thiệu Cẩn, sẽ không phải liên quan đến cô tiểu sư muội gì đó chứ, nghĩ rồi nói “Kể đi.”
“Trong tổ có một đồng nghiệp mới, rất hay, mùa đông lạnh nhưng mặt rất ít, đồng nghiệp đặt cho anh ta một biệt danh, gọi là Cấm Đông, ý muốn nói là chịu được mùa đông lạnh. Tiểu tử này có ý với tiểu sư muội, không có việc gì làm đều tiếp cận với tiểu sư muội, nhưng hôm qua lại xong đời rồi, tiểu sư muội thích nuôi cây bàn tiên, lúc thu dọn bàn làm việc thì bỏ hai cây bàn tiên trên ghế, trong mắt cấm đông chỉ lo nhìn tiểu sư muội nên kết quả là không nhìn ghế mà đặt mông ngồi xuống…kết quả…kết quả…” Tô Thiệu Cẩn cười nói không nên lời.
Mạc Mạc thưởng cho Tô Thiệu Cẩn một cùi tay ‘Kết quả như thế nào?”
Tô Thiệu Cẩn ngừng cười: “Kết quả đó, cậu ta chạy trốn như con thỏ, chạy đến bệnh viện lấy châm ra, haha.”
Mạc Mạc vỗ vỗ vai Tô Thiệu Cẩn: “Thế mà nhìn anh hả hê ghê, em hoài nghi nghiêm trọng nhân phẩm của anh. Chẳng nhẽ, anh rất ghét cậu ta khi cứ tới gần tiểu sư muội của anh?”
Tô Thiệu Cẩn im lặng “Không có chuyện đó, ăn cơm, ăm cơm thôi.” Tô Thiệu Cẩn nói xong thì cúi đầu ăn cơm. Nhưng Mạc Mạc lại nghĩ tới, ngón tay chọc chọc vào tay Tô Thiệu Cẩn khiến Tô Thiệu Cẩn cười thiếu chút nữa ra phun ra “Sao thế?”
“Em muốn ngày mai mời tiểu sư muội của anh ăn cơm.”
“Tại sao?” vẻ mặt Tô Thiệu Cẩn khó hiểu.
“Mở rộng giao tiếp đó.” Mạc Mạc vùi đầu vào ăn cơm.
Tô Thiệu Cẩn nói: “Cũng đúng, em không có bạn bè, nhất định sẽ rất buồn, ngày mai trước tiên làm quen tiểu sư muội, rồi ngày nào đó giới thiệu mấy người bạn cho em quen, bọn họ sớm đã muốn gặp em rồi.”
“Dược, anh sắp xếp đi.”
Ngày hôm sau Tô Thiệu Cẩn hẹn tiểu sư muội ở một quán cơm. Mạc Mạc và Tô Thiệu Cẩn tới trước, hai người trò chuyện rồi chờ tiểu sư muội tới. Tiểu sư muội đến rất đúng giờ, đến đúng 11h30. Nhưng không phải là một người mà đến cùng một người đàn ông, ánh mắt đầu tiên, Mạc Mạc định nghĩa người đàn ông đó bằng bốn chữ, đàn ông yêu nghiệt, còn xinh đẹp hơn cả phụ nữa, làm sao để cho phụ nữ sống được đây.
“Sư huynh.” Tiểu sư muội cười chào hỏi, lúc cười sẽ có hai má lúm đồng tiền, rất đáng yêu, rất đẹp, sau đó nhìn về phía Mạc Mạc; “Đây chắc là bạn gái xinh đẹp trong lời của sư huynh rồi, chào chị dâu, em là Thi Thi. Đây là bạn trai của em, A Hàn.”
Sau khi mọi người giới thiệu làm quen với nhau xong thì ngồi xuống gọi thức ăn, Mạc Mạc không quên khi Tô Thiệu Cẩn nghe Thi Thi giới thiệu bạn trai mình là A Hàn, trong mắt có vẻ kinh ngạc, cô đơn.
A Hàn không phải là người thích nói chuyện, nhưng Thi Thi là một cô gái rất hoạt bát, vừa cười vừa nói chuyện với Mạc Mạc, rất hợp ý nhau, còn tầm mắt của Tô Thiệu Cẩn lại dán ở trên người A Hàn, A Hàn cảm thấy Tô Thiệu Cẩn nhìn mình như một phạm nhân.
Hai người phụ nữ trao đổi ngôn ngũ còn hai người đàn ông trao đổi ánh mắt, ăn một bữa cơm cuộn trào mãnh liệt, Mạc Mạc cũng phát hiện, hôm nay Tô Thiệu Cẩn đặc biệt nói ít, đặc biệt gay gắt, không giống phong cách của anh.
Sau khi ăn cơm trưa mọi người đều rời đi, trên đường trở về Mạc Mạc nhìn Tô Thiệu Cẩn đang lái xe: “Anh Tô, dường như anh không vui.”
“Không có, anh đưa em về thôi.” Quả thật anh có chút mất hứng, nhưng là vì sao?
Không nghĩ, cấm bản thân không được nghĩ tới.
Dường như vừa hết tết âm lịch, rồi lại chào đón tết tiếp, Tô Thiệu Cẩn muốn ra nước ngoài đoàn tụ với ba mẹ. Một năm khó có được ngày nghỉ, vốn định thuyết phục Mạc Mạc đi cùng, nhưng Mạc Mạc vẫn có chút mâu thuẫn, gặp người lớn, là một chuyện có hàm nghĩa khác.
Tô Thiệu Cẩn hơi tiếc nuối không muốn để Mạc Mạc lại, Mạc Mạc định quay về thành phố C để đón tết với cậu nhỏ, nhưng bây giờ cậu nhỏ cũng có gia đình của mình, dù mợ nhỏ rất tốt nhưng cô xâm nhập vào cuộc sống của cậu nhỏ hình hư không được tốt cho lắm, cho nên, Mạc Mạc tự mình đón tết ở thành phố F.
Không ngờ tới cậu nhỏ và mợ nhỏ lại xuất hiện trước mắt cô, năm đó, khiến cho tim Mạc Mạc tràn đầy cảm động và ấm áp, rất cảm ơn mợ nhỏ, cũng cảm ơn cậu nhỏ, đã cho cô tình thân như thế.
Sau lễ mừng năm mới, Tô Thiệu Cẩn trở về rất nhanh, còn mang theo rất nhiều quà cho cô. Anh lại bắt đầu bận rộn với các vụ án, cô cũng thu thập tài liệu chuẩn bị thi đại học, mỗi lúc gặp mặt, Mạc Mạc đều thấy được ánh mắt áy náy của Tô Thiệu Cẩn, bộ dạng muốn nói rồi lại thôi.
Dường như từ sau khi anh về nước thì trở nên quái lạ hơn. Hỏi anh có phải xẩy ra chuyện gì hay không thì anh chỉ nói không có việc gì. Hôm nay lúc ăn cơm trưa xong chuẩn bị đi nghỉ thì Mạc Mạc nhận được một cuộc điện thoại, giọng nói hơi xa lạ nhưng lại hơi quen thuộc, suy nghĩ một lúc rồi Mạc Mạc mới nói “Anh là…. A Hàn?”
“Trí nhớ của cô quả nhiên không tồi, còn nhớ rõ giọng nói của tôi.” Cuộc gặp mặt ngày đó, Mạc Mạc chỉ toàn nói chuyện phiếm với Thi Thi, còn A Hàn lời nói cũng có hạn, lần đầu tiên nghe điện thoại mà có thể nhớ được giọng nói của anh, không thể không nói tr