XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2736 lượt.

nh ý của anh em nhận rồi, thật sự.”
“Nói là làm, Mạc Mạc, anh phải làm một người nói được làm được, ngoan, để ông xã phục vụ cho em một lần.” Giản Chiến Nam vừa nói vừa dùng ngón tay khêu áo ngực rất sắc tình của cô quay người đi giặt, Mạc Mạc rất muốn đạp hắn một đạp, không cần đi giặt quần áo mà vẫn mập mờ như thế được không. Nếu ông xã thực sự kiên trì, thì cô liền ngoan ngoãn hưởng thụ sự phục vụ đặc thù của ông xã.
Trên môi Mạc Mạc nở nụ cười, nhìn theo bóng dáng Giản Chiến Nam đi vào toilet, cô không thể tin được, đây là Giản Chiến Nam mà cô quen biết, cô từng cho rằng hắn là một thiên sứ mặt trời ở trên cao, thần thánh, tôn quý, hoặc như là ác ma, có thể hủy diệt hết thảy, nhưng chưa bao giờ biết, hắn có thể hóa thân thành một người đàn ông đáng yêu như thế, một người đàn ông đi giặt đồ cho vợ.
Hai từ ông xã này ở trong tim Mạc Mạc có thêm một hàm nghĩa mới, ngoài thân phận là tổng giám đốc, về đến nhà, hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, một người đàn ông nuông chiều cô, là ông xã của cô.
Có một người chồng như thế, thì cô còn do dự sợ hãi gì chứ, sự sợ hãi trong đáy lòng đó sớm hay muộn gì rồi cũng phải vượt qua. Thực ra tạm thời bây giờ cô không muốn có con, nguyên nhân lớn nhất trong lòng cô là nỗi sợ hãi, bởi vì bảo bối trước đó của Mạc Mạc sinh ra trên đời chưa kịp khóc một tiếng nào thì đã rời khỏi thế giới này, thậm chí cô cũng chưa từng được nhìn đứa bé một lần, không biết nó có dáng vẻ như thế nào, bác sĩ nói cho cô biết, là một bé trai.
Lúc nghe tin dữ đó thiếu chút nữa cô điên lên, cô không tin đứa bé sẽ rời khỏi cô, nó ở trong bụng cô bướng bỉnh vận động, nối liền với cô, rất khỏe mạnh, làm sao khi sinh ra lại không thở.
Sống phải thấy người chết phải thấy xác, cho nên cô muốn thấy đứa bé, cho dù chỉ là một thi thể không có độ ấm, nhưng bởi vì cô khó sinh nên hôn mê rất lâu, bác sĩ nói, bảo bối của cô đã đưa đi xử lý theo rác thải của bệnh viện rồi.
Cô đau đến mức khóc cũng không có sức để khóc, ngày đó xuất viện, trên đường cô nhặt được Mặc Bảo, tiểu tử đáng thương kia đói gầy chỉ còn da bọc xương, nên cô đã đưa Mặc Bảo về.
Một lần đau khổ kia, như để lại bóng ma khó phai mờ trong lòng cô, cô sợ hãi sự đau khổ đó, khó sinh, thì đứa nhỏ liền rời đi đau khổ như thế, cho nên, hiện tại cô rất mâu thẫu về vấn đề sinh con. Là cô….không chăm sóc tốt cho cục cưng.
Còn có một nguyên nhân lớn nữa, chính là bóng ma mà Giản Chiến Nam để lại cho cô, tuy cô đã lấy hắn, nhưng hắn vẫn không tin cô, luôn sợ hắn lại một lần nữa tuyệt tình rời khỏi cô, lúc đó cục cưng phải làm sao?
Cô lại đang buồn lo vô cớ, cho nên, bây giờ cô cảm thất mọi thứ cứ tuân theo tự nhiên là được rồi, không cần phải sợ hãi, mà cố gắng tranh thủ hạnh phúc. Nếu đứa bé thật sự muốn tới thì cô sẽ dũng cảm chào đón nó.
Lúc đầu cô định uống thuốc tránh thai, nhưng cuối cùng lại lựa chọn không uống, may mắn, là thật sự cô không uống. Nhưng hơn một tháng này vẫn không có thai, có phải là cố gắng chưa đủ?
Mạc Mạc đứng dậy đi tới tủ áo tìm đồ mặc vào rồi đi vào phòng bếp. Cô muốn chủ động làm đồ ăn khuya cho ông xã, nhưng không nghĩ tới ở phòng bếp đã được chuẩn bị tốt, thì ra là vì Giản Chiến Nam sợ buổi tối cô sẽ đói, cho nên cố ý bảo nhà bếp chuẩn bị cháo cá cho cô ăn tối.
Mạc Mạc bê một chén lên rồi thổi thổi, rồi bê bát cháo về phòng ngủ với vẻ mặt ngọt ngào, rồi đi tới phòng tắm, cô muốn gọi Giản Chiến Nam ra, cũng muốn nhìn xem ông xã hoàn mỹ khi giặt quần áo có dáng vẻ như thế nào, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng thấy qua, dường như vẫn là một người đàn ông sùng bái, là thần, khi thần cởi ra áo tiên thì sẽ có dáng vẻ gì đây, khụ khụ, dáng vẻ Giản Chiến Nam cởi đồi thì cô đã thấy qua, nhưng là muốn nhìn xem dáng vẻ khi giặt đồ của thần tiên mà thôi.
“Ông xã, giặt xong chưa, ăn cháo nào.” Một chân Mạc Mạc vừa bước vào toilet, vẫn chưa kịp nhìn Giản Chiến Nam thì chào đón cô là một cái tát, bộp một tiếng, đầu của Mạc Mạc lệch hẳn qua một bên, bát cháo bê trong tay cũng bị rơi trên mặt đất, vỡ ra, cháo văng ra lung tung. Mạc Mạc hơi lờ mờ, Giản Chiến Nam xông tới ôm lấy cô, vẻ mặt rất tức giận “Mẹ, mẹ đang làm gì thế?”
Mạc Mạc hoàn toàn không biết chuyện gì đang xẩy ra, sau lúc đó thì thấy gương mặt phẫn nộ của mẹ, là mẹ đánh cô, mặt cô đỏ lên, bởi vì tức giận nên cơ thể hơi run rẩy.
“Sao, mẹ đánh nó có sai sao?” mẹ Giản tức giận đến xanh mặt, tay chỉ vào Mạc Mạc, phẫn nộ quát lên: “Con tôi, ngay cả chiếc tất từ nhỏ tới lớn tôi cũng không bắt nó giặt qua, cô rất được, còn sai con tôi giặt nội y, cô bảo một người đàn ông giặt giúp cô những thứ này à?! Tay của cô đâu, trong nhà không có người làm sao?”
Mẹ Giản đã tức đến mức sắp điên lên rồi, bà chỉ đột kích kiểm tra, nhìn thử xem có phải hai đứa chia phòng ngủ không, lúc sáng khi gọi điện thoại cho người làm kia mới biết, người nói cho bà biết con trai và con dâu chia phòng ngủ kia đã bị Giản Chiến Nam sa thải, cho nên bà tự tới đây, không nghĩ rằng lại nhìn thấy con trai mình cao cao tại thượng, đứa con được nuông chiều