Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
òn rách da, khô thành vảy, ánh mắt hắn dừng ở đó.
Nhìn thấy cô mơ mơ màng màng sắp ngủ, hắn cúi đầu cắn miệng của cô, Mạc Mạc rầm rì kháng nghị, tay đẩy mặt hắn lung tung “Không muốn nữa, rất mệt…”
“Mạc Mạc, sao chân của em lại bị thương?” hắn đau lòng hỏi bên tai cô, cũng có chút tức giận, hắn chỉ ra ngoài nửa tháng, cô liền để bản thân bị thương. Mạc Mạc bị Giản Chiến Nam hỏi như thế, buồn ngủ cũng bớt đi, nhưng rồi cũng mơ hồ, “Không cận thận bị ngã…. mau ngủ đi…”
Mạc Mạc ôm chặt Giản Chiến Nam, ở trong lòng hắn ngủ bình yên, theo ánh đèn, Giản Chiến Nam nhìn khuôn mặt ngủ thản nhiên của cô, luôn cảm thấy rất muốn thân mật với cô, cho nên nhịn không được hôn môi cô, môi cô rất mềm, lại luốn nữa rồi. Nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế, mặc áo ngủ, đi nhẹ nhàng xuống ra khỏi phòng ngủ. Dì Tố ở bên ngoài.
“Cậu, đã chuẩn bị bữa khuya, cậu có muộn ăn chút gì không.”
Giản Chiến Nam tìm thuốc, châm một điếu, hít vào, dì Tố nhìn thoáng qua Giản Chiến Nam, cậu đã cai thuốc một khoảng thời gian, sao lại hút lại.
“Trên đùi cô chủ bị thương là sao?” Mạc Mạc rất kín tiếng, sẽ không nói cho hắn biết.
“Bị thương?” vẻ mặt dì Tố nghi ngờ, bà không biết “Mấy hôm nay cô chủ rất tốt, cũng không vận động gì mạnh, chắc là sẽ không bị thương đâu, nếu cô chủ bị thương ở nhà thì tôi nhất định sẽ biết, giúp cô chủ xử lý vết thương.”
Giản Chiến Nam ngồi trên sofa phòng khách, tắt thuốc “Mấy ngày nay cô chủ đi đâu?”
Dì Tố nói: “Đa số thời gian là ở nhà, hôm qua có về nhà họ Giản ăn cơm trưa với bà chủ, tiểu Lưu nói cô chủ đi chùa bái quan âm với bà chủ, còn hôm nay thì ra ngoài ăn cơm với cô Tô.”
Dường như Giản Chiến Nam có tâm sự, hắn day day trán, nói với dì Tố: “Được rồi, đi xuống đi.”
“Cậu ngủ ngon.” Dì Tố nói xong thì đi xuống.
Giản Chiến Nam ngồi im trên sofa, chau mày, dường như đang suy nghĩ gì phiền lòng, lúc muốn đứng dậy trở về phòng ngủ thì điện thoại phòng khách vang lên, hắn sợ đánh thức Mạc Mạc, bởi vì phòng ngủ cũng có điện thoại, nên vội nhận máy. Còn Mạc Mạc đang ngủ nghe thấy tiếng chuông theo bản năng cũng đưa tay nhận máy, cô sợ điện thoại sẽ đánh thức Giản Chiến Nam, hắn cần nghỉ ngơi thật tốt, mơ màng đặt điện thoại bên tai, chỉ nghe thấy một giọng nữ hỏi “Chiến Nam, anh về đến nhà chưa?”
Lúc Giản Chiến Nam tắt điện thoại trở lại phòng ngủ thì thấy Mạc Mạc vẫn giữ nguyên tư thế ngủ, dường như đang ngủ say, nhưng khi hắn nằm bên cạnh và ôm cơ thể nhỏ bé của cô thì hắn biết Mạc Mạc đã tỉnh, người hơi cứng, hơn nữa người hơi lạnh, tay cô còn có mồ hôi, chứng tỏ cô đang lo lắng, lo lắng vì cuộc điện thoại vừa rồi. Hắn đưa mắt nhìn điện thoại phía bên kia giường, Mạc Mạc đã nhận điện thoại.
Giản Chiến Nam xoay cơ thể Mạc Mạc lại đối diện với hắn, Mạc Mạc chỉ có thể mông lung nhìn hắn trong bóng đêm, nhưng không nói chuyện, cô không biết phải mở miệng như thế nào, cũng không biết phải hỏi gì, cô không muốn như một người phụ nữ ghen tuông buộc chồng của mình phải khai báo gì hết.
Mạc Mạc nghe rõ rành mạch, giọng nói trong điện thoại là của Nhã Nhi, tuy Nhã Nhi chỉ đơn giản hỏi Giản Chiến Nam đã về nhà chưa, nhưng cô vẫn cho rằng Giản Chiến Nam và Nhã Nhi đã không có quan hệ gì với nhau nữa.
Cô không muốn để cho ông xã ghét mình, nếu hắn tự nguyện thì hắn sẽ nói, nếu không muốn thì cứ hỏi liệu điều nhận được có phải là sự thật không? Giờ đây tim của cô rất loạn, nếu là người phụ nữ khác gọi điện tới thì cô có thể vui đùa bảo Giản Chiến Nam thành thật khai báo, có phải ra ngoài trêu hoa nghẹo nguyệt rồi không, nhưng đối tượng là Nhã Nhi, là một cô gái Giản Chiến Nam đã từng yêu, một cô gái từng để lại quá khứ đẹp, vì Nhã Nhi, thậm chí hắn còn có thể vứt bỏ cô, buông tha cô, thương tổn đến cô, có thể hay không…. có thể lại có một thảm kịch như thế hay không? Cho nên cô không muốn hỏi cũng không dám hỏi, vì cô không biết câu trả lời là gì.
“Mạc Mạc!” hắn nỉ non bên tai cô “Nếu muốn hỏi gì thì hỏi đi, đừng giấu trong lòng.”
Vẻ mặt Giản Chiến Nam buồn rầu “Yêu Mạc Mạc, tim đã không tử chủ được, đã sắp không phải của anh nữa rồi, làm thế nào mới tốt đây?”
“Rất buồn nôn, nhưng mà em thích nghe.” Mặt Mạc Mạc dán trên ngực Giản Chiến Nam, ôm chặt lấy hắn “Ông xã, anh không thể lại bỏ em lần nữa, biết không?”
Giản Chiến Nam cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, nói nhỏ “Đồ ngốc, không xảy ra chuyển như thế nữa đâu, ngủ đi.”
Có được sự cam đoan của ông xã, sự bất an lúc đầu của Mạc Mạc đã ổn hơn nhiều, nằm trong ngực ông xã liền ngủ đến hừng đông. Lúc tỉnh lại ông xã đã không còn ở bên cạnh, Mạc Mạc hít một hơi thật xâu, tất cả đều là mùi hương của hắn, không kìm được lại nở nụ cười, đang muốn xuống giường, nhưng bỗng nhiên màn hình tivi trên vách tường lại bật lên, khuôn mặt điển trai của Giản Chiến Nam xuất hiện trên đó, hắn ngồi trên ghế màu đen ở văn phòng, cười với cô.
Mạc Mạc dụi mắt, chỉ nghe thấy giọng nói rất hay của ông xã truyền tới: “Bảo bối, vẫn đang trên giường?”
Mạc Mạc ngạc nhiên vội đắp chăn