Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2338 lượt.
lại, hắn có thể nhìn thấy cô, mấy thứ này lắp từ lúc nào thế, một chút không gian riêng tư cũng không có, Mạc Mạc buồn bực nhìn hắn, mặt đỏ ửng lên.
“Bà xã, mau rời giường đi tắm rửa đi.” Vẻ mặt Giản Chiến Nam cười xấu xa, đôi môi hơi nhướng lên, rất là gợi cảm. Mạc Mạc cũng cười, quấn chăn xuống giường, một chút cảnh xuân cũng không lộ ra ngoài, gửi cho Giản Chiến Nam một nụ hôn gió: “Anh yêu mến, em đi tắm đã, bye bye.”
Mạc Mạc quấn chăn đi vào nhà tắm, Giản Chiến Nam chỉ nhìn thấy một đống chăn bị vứt ngoài cửa phòng tắm. Màn hình tối sầm lại, hình ảnh của hắn cũng biến mất. Trong phòng ngủ im lặng, chỉ còn lưu lại mùi hương của nhau.
Mạc Mạc ăn sáng một mình, cũng để ra sau chuyện Nhã Nhi gọi điện thoại tới, nếu là ngẫu nhiên thì cứ cho là ngẫu nhiên đi, cần gì cô phải lo sợ không đâu chứ, cần phải nghĩ nhiều như thế không, vợ chồng cứ nghi ngờ nhau không có căn cứ như thế là không tốt.
Mạc Mạc cứ nghĩ lại tiếp tục trôi qua thêm một ngày, nhưng không ngờ sau khi ăn xong lại nhận được điện thoại của Giản Chiến Nam, hắn nói một tin rất kinh người với cô, thì ra hôm nay là sinh nhật của ba Giản, hôm nay phải về nhà để đón sinh nhật với ba.
Là sinh nhật ba Giản nên cô muốn mua món quà gì đó, Giản Chiến Nam có việc đi không được nên đành nhờ bà xã đại nhân đi một chuyến, Mạc Mạc không biết ba Giản thích gì, càng không biết mua thứ gì cho hợp với tâm ý của người già, lúc muốn hỏi Giản Chiến Nam thì hắn đã vội tắt điện thoại, xem ra hắn rất bận.
Càng nghĩ càng không có kết quả, Mạc Mạc cảm thấy hay là đi ra ngoài tìm linh cảm. Lái xe đưa cô ra khỏi nhà, cô bảo lái xe dừng lại ở cửa hàng vàng bạc và đồ ngọc. Mạc Mạc đi dạo một vòng, cứ để cho mọi người trong cửa hàng nhiệt tình đề cử không ít thứ này thứ nọ với cô, nói trên trời dưới đất, nhưng Mạc Mạc vẫn cảm thấy không hợp. Lúc chuẩn bị rời đi thì có một giọng nói vang lên từ phía sau: “Vị phu nhân này, cửa hàng chúng tôi có nhiều vàng bạc và đồ ngọc đặc biệt như thế đều không thể thỏa mãn yêu cầu của cô sao?”
Lẽ nào hiếu thắng muốn bán như thế, Mạc Mạc không kìm được xoay người qua, thấy một khuôn mặt lạnh lùng, Mạc Mạc cảm thấy người đàn ông trước mặt sao lại quen như thế, lúc nghi ngờ tầm mắt cũng nhìn chăm chú vào người đó, không phải cô nhìn thấy trai đẹp là không thể rời tầm mắt, mà là đang thật sự suy nghĩ, và nhớ lại người đàn ông này là ai?
“Bạn học Mạc Tiêu Hữu, cậu cứ nhìn chằm chằm vào mình như thế có phải là không phù hợp lắm không?” giọng điệu người đàn ông như đang nói giỡn, nhưng một chút ý cười trên mặt cũng không có, khuôn mặt lạnh chẳng khác gì khối băng mùa đông.
“Cậu là?” Mạc Mạc chần chừ, trong đầu cũng đã hiện lên hình ảnh của một người đã nhiều năm không gặp, cô ngạc nhiên gọi lên: “Cậu là Giang Xuyên?”
Đôi mắt đen lạnh lùng của Giang Xuyên như bớt đi một tầng băng, nói trầm xuống: “Thật khó để cậu vẫn còn nhớ mình.”
“Thật là cậu à, cậu thay đổi rất nhiều, thiếu chút nữa là mình không nhận ra cậu nữa rồi.” Mạc Mạc hơi ngượng ngùng cười, cũng không ngờ lại gặp được Giang Xuyên, dường như không lễ độ. Lúc trước Giang Xuyên cũng là nửa đường chuyển tới, cũng là bạn ngồi cùng bàn lạnh lùng như khối băng của cô, đã mấy năm không gặp, cậu ta thay đổi rất nhiều, nếu không phải cậu ấy gọi tên cô thì thực sự Mạc Mạc cũng không dám xác định là cậu ta nữa.
Giang Xuyên đề nghị nói: “Tìm nơi nào ngồi đi.”
“Ừ, có thể.” Mạc Mạc nói xong rồi mới nghĩ, hơi có lỗi nói: “Chuyện đó, rất xin lỗi, hôm khác được không?”
“Có việc?” cậu ta lạnh lùng nói.
Người kia nói chuyện vẫn lạnh như sắt, hơn nữa danh hiệu hòang tử núi băng còn rất phát triển nữa, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng tàn khốc.
“Mua quà cho người lớn?”
“Đúng thế, à, sao cậu biết thế?” Mạc Mạc nhìn cậu ta nghi ngờ, sao cậu ta biết được, cô thật là đang chọn quà cho ông cụ ở nhà.
Giang Xuyên nhìn vẻ mặt nghi ngờ của cô, nói lạnh lùng: “Đoán thôi. Ngồi đi, sẽ không chậm trễ việc của cậu đâu, nói không chừng mình có thể tìm ra chủ ý giúp cậu.”
Bạn học cũ nhiều năm không gặp, đã nói như vậy rồi thì Mạc Mạc cũng không đành từ chối, nên liền đi tới quán cà phê đối diện với Giang Xuyên. Hai người chỉ trò chuyện đơn giản về cuộc sống gần đây, cuộc sống Mạc Mạc rất đơn giản chính là cuộc sống gia đình. Mà Giang Xuyên là từ nước ngoài về, quản lý chuyện buôn bán trong nhà. Không khó để nghĩ, cửa hàng châu báu này là gia sản của gia đình Giang Xuyên.
Đối mặt với Giang Xuyên ít nói, thật sự Mạc Mạc không biết nên nói chuyện gì, chỉ đành tìm đề tài. Bạn bè hoặc bạn học cũ nhiều năm không gặp, gặp nhau nên rất dễ nhớ lại chuyện trước kia, hai người nói xong, hai người nói chuyện rồi Giang Xuyên hỏi tới Cầm Tử.
“Cầm Tử kết hôn rồi, đã làm mẹ rồi, cậu đó, kết hôn chưa?”
“Mình? Vẫn còn độc thân.” Giang Xuyên chỉ nói đơn giản vài chữ.
“Bạn gái…. cũng chưa?” ,một người đàn ông có điều kiện như thế mà vẫn chưa có bạn gái khiến Mạc Mạc cũng không dám tin. Nhưng cũng thật sự khó có thể tưởng tượng được, người lạnh lùng như núi băng Giang Xuyên làm sao có t