XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

hể nói chuyện yêu đương, dáng vẻ như thế dù cách mấy mét cũng khiến người khác tổn thương vì lạnh.
Giang Xuyên nhướng mày liếc Mạc Mạc, đôi mắt lạnh lùng nhưng trong trẻo dường như hiện lên nét mất mát, nói thản nhiên: “Có lẽ, điều kiện của mình quá kém.”
“Làm sao có thể, nhưng mà ông chủ như cậu với khuôn mặt như thế, con gái người ta sao dám tiếp cân, đã nhiều năm không gặp như thế mặt của cậu vẫn rất nghiêm túc so với trước kia.”
“Cậu cũng sợ mình?”
“Mình?” con ngươi trong veo nhưng lạnh lùng của Giang Xuyên nhìn thẳng Mạc Mạc, Mạc Mạc hơi túng quẫn, cúi đầu uống cà phê, nói nhỏ: “Mình vẫn còn tốt, lá gan có lớn hơn một chút.”
Không phải lớn, chỉ là người duy nhất không sợ hắn, cũng sẽ không phải là một cô gái đỏ mặt khi nhìn hắn, trong đầu kìm không được nhớ lại chuyện năm đó, hắn trộm đi nụ hôn của cô, bây giờ vẫn nhớ rõ cảm giác đôi môi cô mềm mại, Giang Xuyên nghĩ, còn tầm mắt dời sang dòng người trên đường ngoài cửa sổ, nói sang chuyện khác, hỏi Mạc Mạc: “Quà muốn tặng cho người nào?”
“Tặng cho ba mình, hôm nay là sinh nhật ông ấy.”
“Bình thường thích gì?” Giang Xuyên nhíu mày, chuyện Mạc Mạc mất ba mẹ, cậu ta biết lúc còn học trung học, bây giờ Mạc Mạc nói là ba, chắc là ba chồng của cô ấy.
Mạc Mạc nghĩ: “Thích thư pháp, tranh chữ, vân vân.”
“Cậu có thể tặng tranh chữ hoặc tranh vẽ cổ.”
Mạc Mạc khẽ nhíu mày “Chuyện này cần thời gian để đi tìm, hơn nữa mình cũng không hiểu cái này lắm.”
Hai cánh tay màu đồng của Giang Xuyên đặt trên bàn, cơ thể cũng hơi nghiêng một chút, nói lạnh lùng: “Mình có thể giúp cậu.”
Mạc Mạc nhịn không được nghiêng về phía sau một chút: “Rất phiền cho cậu đó.”
“Bạn học cũ, không cần khách sáo như thế.”
“Vậy làm phiền cậu rồi.”
Giang xuyên lái xe chở Mạc Mạc đến nhà một người bạn, đó là một căn nhà cũ ở vùng ngoại thành, Giang Xuyên chỉ đơn giản nói với Mạc Mạc rằng người bạn này của cậu ấy bình thường thích nhất là sưu tầm đồ cổ tranh chữ.
Sau khi Mạc Mạc gặp bạn của Giang Xuyên, quả nhiên mở mang kiến thức biết cái gì gọi là sưu tầm, người bạn này sưu tầm toàn đồ quý, mỗi một cái đều có câu chuyện cổ của nó, có lai lịch, có giá trị. Cuối cùng Giang Xuyên cầm lên một ống đựng bút bằng gỗ trầm hương, nhét vào trong tay Mạc Mạc, “Cái này chắc ông già nhà cậu sẽ thích đó.”
Gỗ trầm hương là thứ rất có giá trị, ống đựng bút này đã trải qua mấy triều đại, rất có giá trị lịch sử, lại quý, tuy Mạc Mạc không hiểu mấy thứ này nhưng cũng biết người sưu tầm những đồ cổ này, đều rất thích chúng, sẽ không bán đi dễ dàng, lúc Mạc Mạc đang muốn bỏ xuống thì không ngờ bạn của Giang Xuyên nói: “Bảo bối này lúc tôi mua là 300 ngàn, nếu thật tâm muốm sưu tầm thì bảo bối này tôi sẽ chuyển cho cậu.”
Mặc kệ đây có phải là bảo bối thật hay không, Mạc Mạc vẫn thành tâm nói: “Thật sự cảm ơn cậu, mình nghĩ thứ này không thể dùng tiền để định giá, cậu có thể để lại cho mình, mình thật sự rất cảm ơn, nhưng mà bây giờ mình không mang theo tiền.”
Người bạn kia cười, “Không sao đâu, về rồi cô bảo Giang Xuyên chuyển tiền cho tôi cũng được.”
“Đi thôi.” Giang Xuyên nói xong thì cầm ống đựng bút trầm hương từ trong tay của Mạc Mạc, đi nhanh ra phía trước, Mạc Mạc vội vàng nói lời tạm biệt với người đàn ông kia, Giang Xuyên như thế chả lễ phép gì cả.
Rời khỏi ngôi nhà kia, Mạc Mạc ngồi xe của Giang Xuyên về nội thành, dừng lại ở cửa hàng vàng bạc kia, hai người xuống xe, trong lòng Mạc Mạc ôm ống đựng bút rất to kia, nhìn Giang Xuyên rất cảm ơn: “Gaing xuyên, hôm nay cảm ơn cậu, cậu đưa số ngân hàng cho mình, mình sẽ chuyển tiền vào cho cậu.”
Giang Xuyên lại nói: “Không sợ mình lừa cậu sao?”
Mạc Mạc cười: “Sợ gì chứ?”
Giang Xuyên bỏ tay và túi áo lấy ra một cây bút, sau đó dứt khoát cầm tay Mạc Mạc, Mạc Mạc hơi giật mình, muốn rút tay về, Nhưng Giang Xuyên không bỏ ra, cứ cứng rắn cầm lấy tay Mạc Mạc như thế, Mạc Mạc trừng mắt với cậu ta, thì cậu ta cũng nhìn lại Mạc Mạc. Đột nhiên cậu ta cười lạnh, lập tức viết lên mu bàn tay Mạc Mạc một dãy số, viết xong rồi mới buông ra.
Mạc Mạc rút tay về nhìn một chút, dãy số mà Giang Xuyên viết không phải là tài khoản ngân hàng, mà là số điện thoại di động, Mạc Mạc từ từ ngẩng đầu lên nhìn Giang Xuyên, “Không phải cậu muốn mình đem 300 ngàn cho cậu để tiêu sài phung phí chứ?”
Giang Xuyên cất bút, “Số điện thoại của mình, tám giờ sáng ngày kia tới tìm mình, gặp mặt trả tiền.”
“Nhưng mà…” Mạc Mạc đang muốn nói gì đó thì Giang Xuyên đã quay người đi vào cửa hàng, lúc Mạc Mạc muốn đuổi theo thì một chiếc xe dừng bên cạnh cô “Mạc Tiêu Hữu.”
Gọi ngay cả họ tên, hơn nữa lại là giọng nói quen thuộc, Mạc Mạc vội quay đầu lại, thấy được gương mặt xanh mét của Giản Chiến Nam: “A, Ông xã, sao anh lại ở đây?” hình như cô đã bảo tài xế về trước rồi mà.
“Lên xe.” Hắn lạnh lùng ra lệnh, cũng mở xe, Mạc Mạc vội lên xe “Ông xã, không phải anh đang họp sao? Sao lại biết em ở đây?”
“Anh tới đón em thay cho Tiểu Lưu.” Giản Chiến Nam nhíu mày tức giận nói.
“Em mua quà cho ba, anh nói xem ba có thích k