Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.
oành chạy vội vàng, đó là một hình ảnh rất hạnh phúc, rất đẹp, đáng tiếc, nó không hoàn toàn thuộc về cô.
Mạc Mạc cũng nhìn ra, cô không hề phiền lòng, chỉ cần Giản Chiến Nam yêu cô, Tiểu Hoành cũng đã tồn tại, không có cách nào thay đổi được, cứ như vậy đi, tìm con đường thích hợp của mình rồi thế mà đi.
Thời gian trôi qua mỗi ngày, mùa xuân đến, cũng là thời gian khai giảng của Mạc Mạc, cô đã được tuyển vào đại học C, ngày đầu tiên dự định là Giản Chiến Nam và Mạc Mạc đi cùng, chia sẻ một chút cảm giác thành tựu, nhưng hình như hắn đã quên.
Buổi sáng thực dậy, Mạc Mạcmuốn nói đến chuyện này, như khi Mạc Mạc vừa tỉnh thì Giản Chiến Nam đi từ trong phòng tắm ra, nói với Mạc Mạc: “Mạc Mạc, hôm nay anh đã đồng ý dẫn Tiểu Hoành đi công viên chơi, em đi cùng anh đi.”
Hắn quên hôm nay là ngày khai giảng sao? “Có thể đưa Tiểu Hoành đi chơi hôm khác không?” Mạc Mạc đã sớm tỉnh ngủ.
Giản Chiến Nam đi tới hôn môi cô “Đồng ý với trẻ con không thể nói chuyện mà không giữ lời, đúng không?”
Vẻ mặt của Mạc Mạc mất mát, nửa thật nửa giả oán giận: “Ông xã, anh không yêu em, chỉ lo cho con thôi.”
“Bà xã, không phải em ghen với cả trẻ con chứ? Hử?” Giản Chiến Nam nói nỉ non, cũng hôn triền miên, nhưng Mạc Mạc lại vô tâm, “Vậy buổi sáng anh đi cùng Tiểu Hoành, buổi chiều đi với em được không?”
Thực ra nếu Mạc Mạc nói hôm nay là khai giảng, hy vọng hắn đi cùng cô thì khẳng định Giản Chiến Nam sẽ để tiểu Hoành lại để đi cùng cô, nhưng hiện tại một chút hắn một chút cũng không để tâm tới cô, có lẽ, lý tưởng của cô đối với hắn chỉ là cái P, căn bản hắn không thèm để ý tới.
“Buổi chiều anh quay lại với em.” Giản Chiến Nam nói với giọng khàn khàn, Mạc Mạc đẩy hắn ra, “Ừm, nói rồi đó, anh đi đi, nhanh đi đón Tiểu Hoành đi, nhưng….. không cho phép ở cùng với người phụ nữ kia.”
“Việc này, ông xã rất hiểu, cho nên xin bà xã yên tâm đi. Hôn cái, buổi chiều gặp lại.”Giản Chiến Nam hôm mạnh Mạc Mạc rồi đứng dậy, Mạc Mạc nhìn bóng dáng của Giản Chiến Nam, thật sự rất thất vọng.
Thế mà hắn lại quên, toàn bộ tâm tư của hắn đều dồn trên người Tiểu Hoành, buổi chiều sẽ tính sổ với hắn. Nhưng mãi cho đến buổi chiều, Mạc Mạc không đợi Giản Chiến Nam về, co nhịn không được gọi điện, thậm chí hơi lo lắng, có phải Giản Chiến Nam ở cùng với Nhã Nhi, nghĩ đến hình ảnh ba người bọn họ, tim Mạc Mạc sôi trong chảo mỡ.
Gọi thông điện thoại cho Giản Chiến Nam, sau mấy tiếng chuông, Mạc Mạc hỏi “Ông xã, lúc nào thì anh về?”
“Phải tối, bảo bối Mạc Mạc.”
“Em muốn anh về ngay bây giờ, lập tức.” Mạc Mạc hơi tức giận.
“Mạc Mạc, bây giờ đi không được, ngoan, nghe lời, anh tắt máy đây.”
Không đợi Mạc Mạc nói xong, Giản Chiến Nam đã tắt điện thoại, Mạc Mạc nhìn điện thoại thì trong lòng không thoải mái, luôn cảm thấy Giản Chiến Nam đang từng chút rời xa cô, đứa bé không thuộc về cô, vì đứa bé mà Giản Chiến Nam đang từng chút rời xa cô.
Tâm tình lo được lo mất lại bắt đầu xuất hiện, nhưng Mạc Mạc cũng đã xốc lại tinh thần bảo lái xe đưa cô tới trường học. Đi vào vườn trường, trong lòng Mạc Mạc vẫn hơi kích động, tuy thua tâm trạng năm đó khi đi thi đại học đứng trước cổng trường, nhưng vẫn là cảm xúc đó.
Trong lòng cô nói hung hôn! Mộng tưởng tôi đến đây!
Đến khoa, phân lớp, chủ nhiệm lớp cũng thông báo thời gian đi học, họp thông báo hôm nay kết thúc nhanh, Mạc Mạc cảm thấy bản thân đã hoàn thành một xứ mệnh thuộc về bản thân mình.
“Mạc Tiêu Hữu!”
Mạc Mạc đang đi trên con đường nhỏ ở vườn trường thì đột nhiên nghe tiếng ai đó gọi cô, quay đầu lại, Mạc Mạc nhìn thấy Giang Xuyên, sao cậu ta lại ở đây, sao lại khéo như thế “Này, sao cậu lại ở đây, thật khéo.” Mạc Mạc đứng lại khẽ cười chào hỏi với Giang Xuyên.
Giang Xuyên đi tới trước mặt Mạc Mạc, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Mạc Mạc “Mình tới gặp người bạn, còn cậu?”
Mạc Mạc cười cười: “Hổ thẹn quá, đã từng này tuổi rồi mà vẫn còn đi hoc, hôm nay tập trung, cậu có thấy bạn của cậu không?”
Trong mắt Giang Xuyên như hiện lên gì đó “Gặp rồi, mình sắp đi, đi cùng đi.”
Giang Xuyên và Mạc Mạc cùng bước chậm trên con đường ở vườn trường “Cậu không lái xe sao?”
“Ừm.” Giang Xuyên trả lời đơn giản, rồi đột nhiên cản trở đường đi của Mạc Mạc, bắt buộc Mạc Mạc phải dừng lại, nhìn Giang Xuyên đầy nghi ngờ “Sao thế?”
“Trên đầu cậu có cái gì.” giọng nói của Giang Xuyên vẫn lạnh lùng.
“Cái gì?” Mạc Mạc mở to hai mắt.
“Sâu.”
Tóc gáy Mạc Mạc dựng thẳng lên “Không…không phải chứ.”
“Muốn mình lấy nó xuống giúp cậu không?” vẻ mặt của Giang Xuyên vẫn lạnh ngắt như thế.
“A…..Please cậu, nhanh một chút.” Mạc Mạc không nhúc nhích đứng im ở đó, cô sợ mình mà động đậy thì con sâu kia sẽ rơi vào trong cổ cô, vào trong quần áo, sau đó, … a…cô không dám nghĩ tới ữa, cảm thấy đến sởn cả gai ốc.
Tay Giang Xuyên bắt sâu giúp Mạc Mạc nên Mạc Mạc đành ngoan ngoãn đứng ở đó. Sau khi Giang Xuyên bắt xong thờ để trước mắt Mạc Mạc, Mạc Mạc từ từ nhắm hai mắt không nhìn “Vứt đi, vứt xa một chút.”
“Đã vứt đi rồi.”
Lúc này Mạc Mạc mới mở mắt r