Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
u tử nhỏ của Cầm Tử thì cô chưa từng bế đứa bé nào khác, hơn nữa đứa bé này vẫn con của tình địch của mình với chồng mình, cô có cảm giác quỷ dị nói không nên lời. Nhưng khi nhìn ánh mắt tội nghiệp của nó, khuôn mặt mệt mỏi, cũng không đành lòng khiến Giản Chiến Nam khó xử, Mạc Mạc hơi cứng ngắc xoay người, đưa tay ra bế Tiểu Hoành.
Trong mắt Giản Chiến Nam hiện lên sự phức tạp, có cảm động, có áy náy, có yêu thương, có cảm kích đối với Mạc Mạc. hắn nắm lấy tay Mạc Mạc cùng đi về phía trước, còn Tiểu Hoành thì ngoan ngoãn nằm trong lòng Mạc Mạc, đôi mắt to đen trắng rõ ràng như sáng chói, nhìn Mạc Mạc rồi lại nhìn Giản Chiến Nam, không biết suy nghĩ gì nữa, chỉ có thể thấy giờ đây nó rất vui vẻ.
Trên đường trở về, Tiểu Hoành nằm nghiêng ngủ trong lòng Mạc Mạc, tuy chỉ mới năm tuổi, nhưng ôm lâu dù nhỏ cũng khiến người khác thấy mệt, Giản Chiến Nam liền ôm Tiểu Hoành từ trong lòng Mạc Mạc. Lên xe rồi mới để Mạc Mạc ôm Tiểu Hoành ngủ.
Giản Chiến Nam lái xe, Mạc Mạc thì cúi đầu nhìn đứa bé ngủ say trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu như thế, tay Mạc Mạc nhịn không được đưa lên chạm vào khuôn mặt đứa bé sờ nhẹ nhàng, nhưng hơi không được tự nhiên nên cô liền quay đầu ra nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe, lòng Mạc Mạc quặn đau, cũng không kìm được nghĩ đến, nếu đứa bé đó là cục cưng của cô thì tốt biết mấy….
Quả thật Tiểu Hoành là một đứa bé rất ngoan, Mạc Mạc phát hiện Tiểu Hoành rất sùng bái Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam thích gì thì Tiểu Hoành cũng rất có hứng thú với thứ đó, Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam dạy Tiểu Hoành đánh bóng chày, đánh bóng bàn, chơi điện tử, chỉ cần là thứ trẻ con có thể chơi thì Giản Chiến Nam sẽ dạy, hắn như muốn đem rất cả dạy cho Tiểu Hoành, mà Tiểu Hoành là một học trò hữu mô hữu dạng, tuy không thể nói nhưng tối thiểu có thần sắc, mới chỉ hơn 5 tuổi nhưng có thể học được như thế đã là không tồi rồi.
Nhìn Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành chơi với nhau, trong lòng Mạc Mạc có cảm giác mất mát và tiếc nuối rất lớn. Nếu như không có người phụ nữ khác liên can vào thì cuộc sống như thế cô cũng có thể chấp nhận, bởi vì như mợ nhỏ nói, cô cũng không nguyện để mất đi, nhưng thực sự mục đích của Nhã Nhi chỉ đơn thuần thế thôi sao, cô ta không có ý đồ gì khác với Giản Chiến Nam sao? Mạc Mạc không tin, cho nên cô càng muốn dụng tâm để bảo về gia đình.
Lúc Mạc Mạc thất thần, thì Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành đã sắp từ ngoài vào trong, hai ba con mặc đồ tập luyện cùng nhau, Tiểu Hoành đi đến bên cạnh Mạc Mạc, Mạc Mạc không ngờ đến khi nhìn đến hai tay của Tiểu Hoành, hai bàn tay nhỏ như đang bê cái gì đó, rất cận thận như sợ sẽ bị hỏng vậy.
Tiểu Hoành ôm thứ đo đưa tới cho Mạc Mạc, Mạc Mạc nhìn thoáng qua Giản Chiến Nam, cũng cúi người đưa tay ra, Tiểu Hoành đưa thứ gì đó trong tay cho cô, Mạc Mạc nhìn trong tay cô, là hình người nhỏ được làm từ cát nhiều màu.
Mạc Mạc thấy trên tay Tiểu Hoành còn dính cát, còn lấp lánh trên tay bé, Mạc Mạc nhìn Tiểu Hoành, nhìn vào mắt bé, là một ánh mắt lấy lòng, giống như đang nói, hy vọng cô thích, hỏi cô thích không, giống như lại có chút hơi sợ, sợ cô không thích. Một giây đó Mạc Mạc như bị mê hoặt, bức tường cao trong lòng như im lặng đổ xuống, “Vì sao tặng dì cái này?”
Bàn tay bé nhỏ của Tiểu Hoành làm một động tác mà Mạc Mạc thấy rất quen, lúc mừng năm mới, Tiểu Hoành chạy vào phòng cô đã làm động tác này, đáng tiếc là cô không hiểu nó có ý gì. Mạc Mạc hơi ngẫn ra rồi nói: “Cảm ơn….. Dì rất thích, rất đẹp.”
Tiểu Hoành nghe Mạc Mạc nói như thế thì rất vui nhưng lại như hơi mất mát, Giản Chiến Nam đi tới nói với Tiểu Hoành “Tiểu Hoành đi tắm trước đi.”
Tiểu Hoành rất nghe lời đi tới phòng tắm, trong bồn tắm lớn có chế độ nước tắm rửa tự động đúng giờ, Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc “Mạc Mạc, hình như Tiểu Hoành rất thích em, đúng không?”
Mạc Mạc nhìn hình người nhỏ trong tay, một đứa bé nhỏ, chắc là làm hôm nay, đúng thế, cô cũng thấy kỳ lạ, vì sao Tiểu Hoành có thể thích cô, đầu Mạc Mạc nhẹ nhàng tựa vào trong lòng Giản Chiến Nam, cô bị một người cát nhỏ bé thu phục sao? Vì sao lại cảm thấy hơi thích thích Tiểu Hoành một chút, ….
Mấy ngày sau Nhã Nhi đã trở về, đưa Tiểu Hoành đi, Mạc Mạc có thể nhìn ra trong ánh mắt của Giản Chiến Nam là không nỡ, mà khuôn mặt của Tiểu Hoành là cũng không muốn, trên khuôn mặt nhỏ lại khôi phục lại vẻ im lặng như gỗ, không giống như một đứa bé hoạt bát như hai ngày qua.
Tiễn Tiểu Hoành đi, trong nhà dường như thiếu gì đó, Mạc Mạc thấy rõ mấy ngày nay tình cảm của Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành được bồi đắp rất nhiều, ngoại trừ việc Tiểu Hoành không nói, thì thật sự rất thông minh, khiến người khác không thể không thích, huống gì Giản Chiến Nam là ba của Tiểu Hoành, trên người đứa bé còn chảy dòng máu của hắn, máu mủ tình thâm, đó là bản tính trời sinh.
Từ đó về sau Giản Chiến Nam thường xuyên đi thăm Tiểu Hoành, qua sự đồng ý của Mạc Mạc , ngẫu nhiên cũng sẽ đưa Tiểu Hoành về nhà, thực ra Mạc Mạc rất thích nhìn Tiểu Hoành ngồi trên vai Giản Chiến Nam, dáng vẻ Giản Chiến Nam mang theo tiểu H