Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.
Giản Chiến Nam ra rồi rời đi khỏi vòng tay của hắn, thời gian qua hai người đã không tin nhau, không có niềm tin…
‘Anh sẽ không ký!” Giản Chiến Nam đau khổ nhìn Mạc Mạc nói, nói cho chính mình cũng là nói với Mạc Mạc “Anh sẽ không ly hôn, Mạc Mạc.”
Mạc Mạc không nói gì chỉ xoay người đi tới một căn phòng khác, cô ngồi ngẩn người ở đó, vì yêu, cho nên mới đau, không thể tha thứ cho lỗi lầm của hắn. Vì yêu, cho nên không có cách nào để ở chung với hắn, tuy không logic nhưng cuối cùng cũng phải như thế.
Tình yêu không có lòng tin, vết rách càng ngày càng nhiêu, phải làm sao để tiếp tục, phải làm sao để tiếp tục đây?
Cuộc sống của Mạc Mạc rất nhàm chán, Giản Chiến Nam không cho cô lên mạng, không cho xem tivi, không cho đọc sách, không cho đi ra ngoài sợ trúng gió, cô như một phạm nhân, chuyện mỗi ngày cần làm là ăn và ngủ.
Mỗi ngày Giản Chiến Nam sẽ hỏi dì Tố rằng Mạc Mạc có ăn cơm không, có nghỉ ngơi tốt không, Giản Chiến Nam, ăn những thứ gì, những chuyện đó dì Tố luôn báo cáo một lần với Giản Chiến Nam, lúc Giản Chiến Nam ở nhà thì nói trực tiếp, không ở nhà thì gọi điện thoại để trao đổi.
Hắn rất muốn tự mình chăm sóc cho Mạc Mạc, nhưng tiếc rằng Mạc Mạc nhìn thấy hắn thì sẽ tức giận, hắn bê thức ăn tới thì Mạc Mạc sẽ không ăn, cho nên, vì sức khỏe của Mạc Mạc, chuyện ăn uống của cô đều cho dì Tố phụ trách, hắn ở phía sau đôn đốc dì Tố phải làm món gì, hơn nữa cần gì Tố nhìn Mạc Mạc ăn xong mới được.
Mạc Mạc không cho hắn vào phòng, hắn sẽ không vào, Mạc Mạc nói không muốn nhìn thấy hắn, hắn liền tận lực không xuất hiện trước mặt cô, chờ cô nguôi giận, hy vọng Mạc Mạc sẽ bỏ qua ý định ly hôn ở trong đầu, nhưng một nay Mạc Mạc và Michelle nói chuyện một chữ cũng không bỏ qua.
Theo lời Mạc Mạc nói, mỗi lời đều như mả mai tim hắn, đau khổ, chẳng khác gì bị ngàn vạn con rắn cắn vào tim, Mạc Mạc nói không có cách nào để có thể ở chung với hắn, không có cách nào để tha thứ cho hắn, hắn cũng chưa cách nào tha thứ cho chính mình trách sao được Mạc Mạc. nhưng hắn luôn ích kỷ hi vọng, Mạc Mạc có thể rộng lượng một chút để tha thứ cho hắn một lần.
Đêm đó, dì Tố nói cơm tối Mạc Mạc ăn rất nhiều, tựa như tâm tình đã tốt hơn chút, có lẽ đã qua cơn tức giận, có lẽ những lời giải thích đã có ít tác dụng, Mạc Mạc không tiếp tục tránh hắn như trước. Hắn đi ra từ phòng bên cạnh, đi tới trước cửa phòng Mạc Mạc, tay đẩy cửa ra, trong phòng ánh sáng rất mông lung, chỉ có thể mơ hồ thấy cơ thể của Mạc Mạc.
Đã nửa tháng hắn không ôm Mạc Mạc để ngủ cùng, thời gian nửa tháng qua, hai người đều không có nói chuyện, duy nhất một lần vẫn là chuyện thỏa thuận ly hôn, hắn giải thích có vẻ vô dụng, trái tim băng giá của Mạc Mạc cũng không hề có chút độ ấm nào.
Mấy ngày nay, Mạc Mạc không làm nũng với hắn, không ngọt ngào gọi hắn là ông xã, cũng không ở trong lòng hắn, tham lam hơi ấm của hắn, những ngày ngọt ngào lúc trước giờ đã biến mất, muốn bắt lấy, lại phát hiện hai tay trống trơn.
Hắn đứng ở cửa bị thương, khó chịu, mất mát, lúc chuẩn bị rời đi thì lại nghe tiếng tóc nức nở của Mạc Mạc, cô đang khóc sao? Lòng Giản Chiến Nam lại đau, không do dự mà đi tới bên cạnh Mạc Mạc, mở đèn đầu giường, ánh đèn rất tối.
Mạc Mạc đang khóc, nhưng cô vẫn đang ngủ, nhất định là cô gặp ác mộng, trên mặt cô là nước mắt, đôi lông mày thanh tú cũng nhăn lại, đầu đong đưa bất an, nói lung tung, cục cưng, cục cưng, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi….
Tâm Giản Chiến Nam đau nhói, tay lau nước mắt trên mặt cô, chỉ muốn ôm Mạc Mạc yếu ớt vào trong lòng, nhưng đột nhiên Mạc Mạc tỉnh lại, hít thở dồn dập, hai mắt mở to, lo sợ nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Mạc Mạc!” Giản Chiến Nam ngồi bên giường, tay ôm lấy cô “Mơ thấy ác mộng à?”
Mắt Mạc Mạc đầy nước mắt hận thù nhìn Giản Chiến Nam khóc nức nở, tay đánh vào trước ngực hắn, đau khổ khóc rống đến tê tái: “Cục cưng… cục cưng là một bé gái, con gọi tôi là mẹ, con đau, rất tối… Giản Chiến Nam, anh trả cục cưng lại cho tôi, trả lại cho tôi……a…….!”
Giản Chiến Nam để Mạc Mạc đánh tùy ý, không nói lời nào, chỉ ôm chặt Mạc Mạc người đầy mồ hôi lạnh, lòng cũng đau theo tiếng khóc của Mạc Mạc.
Sau khi Mạc Mạc sinh non, vẫn chia phòng ngủ với Giản Chiến Nam, cũng xin nghỉ bên trường học, tạm thời Mạc Mạc không cách nào đi học được, chỉ có thể ở nhà, còn Giản Chiến Nam thì quyết tâm không ly hôn.
Michelle đến thăm Mạc Mạc, lúc hai người nói chuyện, Michelle nói đến thuật thôi miên, cô nói với Mạc Mạc, người thôi miên với Mạc Mạc là một cao nhân, Giản Chiến Nam đã có tin về người này, hơn nữa đã tìm được rồi, người kia nhận sự ủy thác của Nhã Nhi.
Thực ra Mạc Mạc cũng không quan tâm nữa, bởi vì tổn thương cũng đã tổn thương, một chuyện hiểu lầm phải trả giá rất lớn…
Ngày đó cô chỉ nhớ rõ chuyện sau khi tỉnh lại, còn những lời nói ngay cả chuyện nhận điện thoại cô cũng không nhớ, cô rất hận Nhã Nhi, nếu không phải Nhã Nhi nhúng tay vào, thì cô và Giản Chiến Namcũng không ầm ĩ đến mức độ này, đồng thời cũng chán ghét người nhà họ Giản, hơn nữa những lời nói kia của mẹ Giản,