Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.
hông kiên nhẫn nói.
Giản Chiến Nam đau nhói khi bị Mạc Mạc đối xử với thái độ như thế, nhưng vẫn mở miệng: “Em muốn đưa Tiểu Hoành đến đây ở, anh đã lấy lại quyền nuôi dưỡng Tiểu Hoành.”
Tâm Mạc Mạc thoáng qua một chút không thoải mái, hắn muốn đưa con của người yêu cũ vào đây sống, được lắm, cô cười: “Con là của anh, nhà cũng là của anh, muốn làm gì thì tùy ý anh, tôi không ý kiến.”
“Mạc Mạc!” Giản Chiến Nam gọi nhỏ: “Chúng ta có thể đừng như vậy được không? Hả, em là bà xã của anh, nhà này cũng là nhà của em, đừng phủi sạch quan hệ của em với cái nhà này.”
“Không muốn như thế thì lý đơn ly hôn đo, nhất định phải thấy ý kiến của tôi sao? Được rồi, không phải là để con trai của anh vào đây sống sao, tôi không ý kiến. Anh có đưa mẹ của đứa bé hoặc người phụ nữ nào khác tới đây sống tôi cũng không có ý kiến gì. Chuyện này được chưa, bỏ tôi ra, tôi bị muộn rồi.”
Mặt Giản Chiến Nam trở nên xanh mét, lời của Mạc Mạc như một con giao đâm vào tim hắn, đau đến mức thở không nổi, đôi mắt đen nhìn chăm chú vào ánh mắt của Mạc Mạc, trong mắt cô cái gì cũng không có, trống không!
“Không để ý phải không?” hốc mắt của Giản Chiến Nam đỏ lên, bảo hắn đi tìm người phụ nữ khác, đây là lời nói của bà xã hắn, “Được, như vậy bây giờ chúng ta cùng đi đón Tiểu Hoành về.”
Mạc Mạc lạnh lùng nhìn hắn: “Đó là con của anh, vì sao tôi phải đi đón, tôi còn phải đi học.” Mạc Mạc dùng sức bỏ tay hắn ra, muốn giãy giụa, nhưng hắn không buông tay, Giản Chiến Nam âm trầm nói: “Sao thế, không đo? Có phải rất để ý không, để ý tới việc anh đưa đứa bé về nhà ở, Mạc Tiêu Hữu em để ý đến đứa bé này, càng để ý đến chuyện anh đưa người phụ nữ khác về, bởi vì em yêu anh, căn bản trong tim em chỉ có anh, những lời em nói đều là nghĩ một đường nói một nẻo?”
“Anh đúng thật là tự kỷ!” Mạc Mạc nhíu mày, “Nếu anh cảm thấy tôi để ý, vậy anh đừng đón về nữa, tội gì phải khó xử vì tôi, nói không chừng người trong nhà anh lại nói tôi là mẹ kế độc ác, ngược đãi trẻ con, thực ta anh đồng ý ký tên ly hôn là hay nhất, nhất cả vấn đề nan giải đều được giải quyết.”
Giản Chiến Nam sắp tức đến hộc máu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh đưa em tới trường.”
“Cảm ơn, không cần, có tài xế rồi.”
Giản Chiến Nam miễn cưỡng buông Mạc Mạc ra, Mạc Mạc liền xoay người đi, mày Giản Chiến Nam nhăn lại, lấy di động từ trong túi quần, bấm một dãy số “Cô chủ ra ngoài, các cậu đi theo, đừng để cho vợ tôi phát hiện, nhất định phải bảo vệ an toàn cho cô ấy.”
“Anh Giản yên tâm, chúng em nhất định sẽ bảo vệ tốt cô ấy.”
Giản Chiến Nam ừ một tiếng rồi tắt điện thoại, lại gọi điện thoại cho Lăng Việt Nhiên: “Có tin gì không?”
“Tạm thời không có, cậu phải bảo vệ Mạc Mạc cho tốt, tôi sợ những người đó sẽ xuống tay với Mạc Mạc!”
Sắc mặt Giản Chiến Nam trở nên nghiêm trọng, dằn dò: “Tôi biết rồi, có tin gì phải báo cho tôi biết.’
“Tôi biết rồi.”
Hai người nói chuyện ngắn gọn xong thì tắt điện thoại.
Chỉ tại buổi sáng Mạc Mạc có tiết, sau khi ra khỏi phòng học, thấy lái xe chờ cửa, một người rất đơn giản, buổi sáng khi ra ngoài, Mạc Mạc mới phát hiện, Giản Chiến Nam mời lái xe mới, gọi là Hàn Chấn Dạ.
“Cô chủ, xe ở bên kia.”Hàn Chấn Dạ lễ phép chỉ xe ở bên kia, ở tại chỗ trống cách phòng học không xa, thái độ của anh ta không kiêu ngạo không xu nịnh, khí thế bất phàm, giơ tay hay nhấc chân đều mang theo phong thái của hiệp sĩ.
“Bây giờ tôi vẫn chưa muốn về, anh không cần đón tôi,” Mạc Mạc nói xong thì bước đi, Hàn Chấn Dạ lại nói: “Đi đâu tôi đưa cô đi.”
“Là Giản Chiến Nam bảo anh một bước cũng không rời khỏi tôi?” hai tay Mạc Mạc vòng trước ngực nhìn Hàn Chấn Dạ, nghĩ Giản Chiến Nam lại dùng lại trò cũ, để người khác đi theo cô, sợ cô chạy mất?
Hàn Chấn Dạ mỉm cười, nói giải thích: “Anh Giản dặn dò bảo tôi nhất định phải theo sát đưa cô về nhà, nếu không nhận được người, tôi sẽ bị sa thải, cô chủ, bây giờ tìm một công việc rất khóc, nhất định cô sẽ không khiến tôi khó xử, đúng không?”
“Anh lại còn có thể nói, đi thôi, đưa tôi tới nhà bạn.” Mạc Mạc nói xong thì đi tới hướng đỗ xe, Hàn Chấn dạ cũng đi tới, nhưng hắn lại quan sát nhìn xung quanh một chút, rồi đi tới trước mở cửa xe cho Mạc Mạc.
Sau khi lên xe, Hàn Chấn Dạ lái xe ra khỏi vườn trường, mới ra tới cửa thì thiếu chút nữa xe đụng phải một cậu bé, cậu bé kia đột nhiên lao tới, nếu không phải Hàn Chấn Dạ lái xe giỏi thì hậu quả đúng là không dám nghĩ tới.
Hai người cùng xuống xe, vội vàng xem đứa bé kia có sao không, đợi đến lúc Mạc Mạc nhìn rõ mặt của đứa bé thì trong lòng cô lại hoảng một chút, đó là Tiểu Hoành, trên khuôn mặt tròn vo đáng yêu lại nở nụ cười vui vẻ, thấy Mạc Mạc nên dường như rất vui.
Sao đứa bé lại ở đây, nó từ đâu tới, tới đây làm gì? Chỉ một mình thôi sao, Mạc Mạc nhìn xung quanh một chút, chắc rằng chỉ có một mình đứa bé đến, nhìn thấy đứa bé, Mạc Mạc lại nghĩ tới Nhã Nhi nghĩ tới Giản Chiến Nam, nghĩ tới đứa con mình vừa mất đi, nếu có thể, cô sẽ làm như không thấy đứa bé này, nhưng Tiểu Hoành đi tới, đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay cô, mềm