Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.

mềm, nho nhỏ, nắm trong lòng bàn tay có cảm giác rất kỳ lạ, cô muốn không thấy cũng không được.
“Cháu đi một mình?” Mạc Mạc nói chuyện không tình nguyện.
Tiểu Hoành gật đầu.
“Cháu tới đây làm gì?”
Tiểu Hoành không thể nói, chỉ nhìn Mạc Mạc, vươn một bàn tay nhỏ khác chỉ Mạc Mạc, Mạc Mạc nhíu mày, nghi ngờ nói: “Cháu tới tìm dì?” Tiểu Hoành gật đầu.
Đột nhiên Hàn Chấn Dạ nói: “Đứa bé này rất giống với cô chủ.”
“Hả, phải không?” Mạc Mạc không nhịn được đánh giá Tiểu Hoành, hình như cũng có điểm giống cô, nghĩ lại, có điểm giống là đúng rồi, cô không phải là thế thân của Nhã Nhi sao, nên cô nói với vẻ cô đơn: “Có lẽ, bởi vì tôi với mẹ nó giống nhau.”
“Trước tiên lên xe đi.”
Nên làm gì bây giờ? Trước tiên Mạc Mạc đưa Tiểu Hoành lên xe. Ngồi trong xe, Tiểu Hoành ngồi bên cạnh Mạc Mạc, Mạc Mạc nhìn đứa bé này, hình như nó rất thích cô, là lấy lòng mẹ kế sao? Nhưng lại không giống, cô thấy được tình cảm chân thành trong mắt của đứa bé, lúc Tiểu Hoành nhìn thấy cô thì tự nhiên lại tỏ rõ vui mừng trong mắt như thế, giống như cô là mẹ của nó vậy. Nhã Nhi là mẹ kế, trời, Mạc Mạc thừa nhận mình đã suy nghĩ lung tung rồi. Còn nữa, nó còn nhỏ như thế, sao có thể tìm được cô? Đầu Mạc Mạc như to ra.
Đưa Tiểu Hoành về đến nhà, Mạc Mạc bảo dì tố gọi điện cho Giản Chiến Nam, nói cho hắn là đứa bé ở nhà, nếu không sẽ nghĩ là nó mất tích. Giữa trưa, Mạc Mạc và Tiểu Hoành cùng ăn trưa.
Lúc ăn trưa, Tiểu Hoành ngồi bên cạnh Mạc Mạc, Mạc Mạc không được tự nhiên cho lắm, vì Tiểu Hoành cứ nhìn cô, cô chỉ có thể nói: “Đừng nhìn dì nữa, nhanh ăn cơm đi, nhìn dì là ăn không no đâu.”
Ánh mắt Tiểu Hoành hơi ảm đạm, đột nhiên nhảy xuống ghế rồi chạy đi, Mạc Mạc cũng không biết sao lại thế, mình nói gì sai sao? Cầu cứu nhìn về phía dì Tố, dì Tố nói “Tôi đi xem sao.”
Mạc Mạc ngồi ở đó, hơi mất tinh thần, chỉ cảm thấy cuộc sống bây giờ không xong, cô phải nhanh chóng dứt điểm, đang nghĩ ngợi thì Tiểu Hoành chạy tới, trong tay một một cây bút và quyển vở, đứng bên cạnh cô, mở ra, dùng bút viết lên mấy chữ non nớt: Dì là mẹ!
Vẻ mặt Mạc Mạc căng thẳng, không! Cô không phải là mẹ của nó, mẹ nó là Nhã Nhi. Cô căn bản có thể làm mẹ nó, mấy năm trước có thể, nhưng bây giờ thì không, bây giờ cô lại mất đi cục cưng, đột nhiên cô đứng lên, sắc mặt hơi kém: “Dì… dì không phải mẹ của cháu, không phải…. cháu có thể gọi dì là dì, nhưng dì không phải là mẹ của cháu…” cô sẽ không làm mẹ đứa con của Nhã Nhi, sẽ không!
Đôi mắt to của Tiểu Hoành chảy đầy nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống, dáng vẻ rất thương tâm và tủi thân, hơi tức giận xé vở ra, nó không biết nhiều chữ, mấy ngày nay nó mới học xong bài này, nếu nó có thể nói thì tốt rồi, vì sao nó không thể nói, nước mắt của Tiểu hoành chảy ngày càng nhiều.
Mạc Mạc thấy Tiểu Hoành như thế thì trong lòng hốt hoảng, bất an: “Dì Tố, dì chăm sóc cho Tiểu Hoành, tôi không thoải mái, muốn đi nghỉ.” Mạc Mạc sợ phải nhìn thấy biểu tình bi thương của Tiểu Hoành, nên dặn dò rồi vội rời đi.
Giản Chiến Nam về nhà, thấy Tiểu Hoành ngồi giữa bàn ăn, dáng vẻ rầu rĩ, cô giáo ở trường gọi điện thoại tới nói không thấy Tiểu Hoành, hắn hoảng sợ, vừa lúc nhận được điện thoại từ nhà gọi tới, mới biết được tiểu tử này thế mà lại một mình chạy đi tìm Mạc Mạc. Hắn không thể lý giải được Tiểu Hoành làm như vậy là vì sao, vì sao lại đi tìm Mạc Mạc, vì sao lại thích Mạc Mạc như thế, còn thích Mạc Mạc hơn là thích người ba như hắn, hắn nghĩ không ra, thật sự nghĩ không ra.
“Tiểu Hoành!” Giản Chiến Nam đi qua, bàn tay to đặt trên đầu Tiểu Hoành, Tiểu Hoành ngẩng đầu lên nhìn Giản Chiến Nam rồi lại cúi đầu, dáng vẻ như người đã làm sai.
Giản Chiến Nam lấy thân phận làm ba nói chuyện với Tiểu Hoành: “Tiểu Hoành, sau này không cho phép con chạy lung tung như thế, người lớn sẽ lo lắng, con làm thế là không đúng, biết không?”
Tiểu Hoành gật đầu.
“Có chuyện gì không vui à?”
Tiểu Hoành lắc đầu.
“Ăn no rồi đi ngủ, con sẽ ở phòng trước kia con ở.”
Tiểu Hoành gật đầu cầm đũa ăn cơm. Giản Chiến Nam thì đi tìm Mạc Mạc, nhưng Mạc Mạc lại khóa trái cửa, hắn gõ cửa cũng không có ai phản ứng, hắn biết, tâm tình Mạc Mạc không tốt, chỉ đành buồn bã rời đi, Tiểu Hoành, Mạc Mạc không thể thích nó.
Vào một buổi chiều Mạc Mạc rất khó chịu, đau đến nói không nên lời. Buổi tối sau khi ăn cơm xong, cô nằm đó thế nào cũng không ngủ được, ngay lúc cô đang trằn trọc thì cửa phòng ngủ bị ai đó gõ lên, cô không biết làm sao nên nguồi dậy.
“Cô à.”
Là giọng của dì Tố “Chuyện gì?” cô hỏi.
Dì Tố đẩy cửa đi vào, vẻ mặt lo lắng, nói: “Cô à, cô mau đi xem cậu một chút đi, cậu ấy ngồi ở quán bar uống rượu, sau khi ăn cơm uống cho tới giờ, đã say rồi, bây giờ đang nôn…”
“Anh ta bị loét dạ dày, không muốn sống nữa sao?” Mạc Mạc nhịn không được nói, cũng vội xoay người xuống giường, nhưng lại dừng bước, nói với dì Tố: “Gọi bác sĩ gia đình tới, thuận tiện bảo nhà bếp làm hầm gạo khê cho anh ta.”
“ Đã hầm rồi, nhưng cậu không chịu ăn, cô à, cô vẫn nên xem thử xem, ai cũng khuyên không đượ