Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.
ừa buông tay sau lưng cô, Tiêu Hữu ngay lập tức té nhào xuống đất.
Ra quân chưa chiến đã chết tức tưởi. Tiêu Hữu ngồi dậy tức giận nhìn Tô Thuộc Cẩn, chỉ thấy hắn giương gương mặt vô tội cười cười như không có gì, hàm răng trắng hòa lẫn gam màu trong tuyết. Nam nhân đáng ghê tởm chỉ biết khi dễ một cô gái.
Tiêu Hữu miễn cưỡng đứng lên, cự tuyệt Tô Thuộc Cẩn dạy cô cách trượt tuyết. Cô nhìn mọi người xung quanh trượt như thế nào, huấn luyện viên dạy người mới tập thế nào, cô cố gắng làm theo như vậy. Vô số lần ngã xuống lại vô số lần bò dậy. Tô Thuộc Cẩn cũng không miễn cưỡng nữa, chẳng qua là không nhanh không chậm đi theo sau lưng Tiêu Hữu Mạc Mạc. Nha đầu này, đủ kiên cường.
Ông trời không phụ lòng người, Tiêu Hữu học xong các bước cơ bản, thân hình có thể vững vàng hơn trước. Cảm giác có chút thành công, cũng có chút kích động, ham chơi đến nỗi quên mất cảm giác khó chịu lúc đầu.
Cho đến khi mặt trời muốn xuống núi, một nhóm người mới hét lớn đòi về. Tiêu Hữu có chút lưu luyến, chỉ là lần sau có cơ hội liền trở lại chơi cho thỏa thích. Trên đường trở về, tâm tình cũng tốt hơn nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn dị thường sáng ngời. Cầm Tử thật cao hứng, rốt cuộc cũng thấy Tiêu Hữu có tinh thần trở lại, xem ra ra ngoài nhiều một chút cũng là chuyện tốt.
Trở lại thành phố thì trời cũng đã tối mù, Tiêu Hữu phải về nhà trong khi mọi người còn la hét đòi đi tăng hai. Cầm Tử lôi kéo cô cùng nhau ăn cơm tối, sau đó là đi đến KTV ca hát, la hét, dù sao cũng đã ra ngoài một ngày, đi thêm vài tiếng thì có sao.
Tiêu Hữu không đành lòng khiến cho mọi người mất hứng liền gọi điện thoại cho mẹ. Lăng Nguyệt Hồng nghe giọng điệu con gái có chút vui vẻ, tâm tình hẳn là rất thoải mái. Trong lòng người làm mẹ cũng cao hứng theo liền cho phép cô đi đến tận tám giờ tối, hơn nữa Tiêu Hữu đi cùng Cầm Tử, bà cũng yên tâm.
Cầm Tử đề nghị đi ăn hải sản, muốn Tô Thuộc Cẩn mời khách, các anh chị em thân thiết liên tiếp phụ họa. Tô Thuộc Cẩn là kẻ lớn nhất mà cũng giàu nhất trong cả bọn cho nên có bị chặt chém đẹp chút xíu cũng không hề hấn gì. Nhất ý, đoàn người liền lắc lư đung đưa đi đến khách sạn Ngân Hải mướn một căn phòng riêng.
Tiêu Hữu đi ở phía sau cùng, trong thoáng chốc trông thấy thân ảnh quen thuộc đang ôm lấy một cô gái tiến vào một căn phòng khác. Cõi lòng cô không nhịn được liền đau nhói. Cô mạnh mẽ lắc đầu dẹp ngay hình ảnh đó, sẽ không trùng hợp như thế đâu, hơn nữa, cho dù là anh ta thì cung có sao? Cả hai đã không còn quan hệ gì nữa. Tiêu Hữu cứ như vậy tự an ủi chính mình.
Những người trẻ tuổi ở chung một chỗ không tránh được cảnh làm ầm làm ĩ. Tiêu Hữu bị nháo bắt uống một ít, không có say, chỉ là trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm hồng hồng. Vốn là cặp mắt u buồn cũng đã nỗi lên gợn sóng, lại thật giống như được che chắn bởi một tầng sương mù, nhìn không thấu, không chạm được, rồi lại khiến cho người khác tò mò muốn tìm hiểu nó.
Tô Thuộc Cẩn cứ như vậy bị Tiêu Hữu hấp dẫn. Cô cũng chỉ là không sành sõi việc đời nữ sinh trung học, cùng Cầm Tử là đứa hai trẻ con, mà hắn luôn không bao giờ co hứng thú với những nữ sinh thanh thanh thuần thuần này, hắn thích nữ nhân thành thục, quyến rũ. Thế nhưng Tiêu Hữu đối với hắn đột nhiên hấp dẫn thật lớn. Có lẽ là bởi vì tình cảnh lần đầu tiên gặp nhau có chút đặc thù, hắn đối với cô có chút dục vọng muốn tìm hiểu. Tầm mắt không nhịn được cứ nhìn Tiêu Hữu mấy lần. Lúc cô cười rất xinh đẹp, kèm theo trong con ngươi nhàn nhạt đau thương, có một loại u buồn tuyệt mỹ đến kỳ lạ.
Những người khác ngược lại không có chú ý tới Tô Thuộc Cẩn vẫn chú ý nhìn vào một vị trí đến mấy lần, chỉ là từ vừa mới bắt đầu liền cho là Tiêu Hữu cùng Tô Thuộc Cẩn có gian tình. Thế như Cầm Tử lại luôn để ý tới. Cái tên anh họ mắt cao hơn đầu này của cô, rất ít khi chú ý tới con gái chứ đừng nói chi là nhìn Tiêu Hữu lâu đến như vậy, chẳng lẽ trúng tiếng sét ái tình với Tiêu Hữu rồi?
Lúc Tiêu Hữu đã ăn cái gì thì đều rất chăm chú, ăn cơm chính là ăn cơm, nghiêm túc giống như học sinh đang chú tâm vào học bài. Bộ dạng kia làm cho người khác nhìn thấy liền trong lòng rất thoải mái, nhìn cô ăn uống, bản thân cũng thấy thật ngon miệng. Tô Thuộc Cẩn cố gắng nhịn cười, lẳng lặng cúi đầu ăn cơm.
Ăn xong một bữa cơm thì đã là tám giờ tối. Những người này chơi một ngày cũng không biết mệt mỏi, lại muốn chơi tới cùng. Kế hoạch rốt cuộc cũng không thay đổi, cứ la hét đòi đi ca hát ở KTV. Tiêu Hữu bảo mình phải về nhà, Cầm Tử trực tiếp móc chìa khóa xe từ trong túi áo em trai kín đáo đưa cho Tô Thuộc Cẩn “Anh họ! Anh phụ trách đưa Tiêu Hữu vầ nhà an toàn cho em”
Cô muốn đi, muốn rời khỏi nơi này nhưng thân thể dường như bị rút hết sức lực, chân thật giống như đổ chì, không cách nào hoạt động được, cả người không nhịn được lạnh lẽo khẽ run rẩy. Cô từng mỗi một lần la hét ở trong lòng, hi vọng ai đó tới đây mang cô rời khỏi chốn thị phi này.
Đang lúc Tiêu Hữu nghĩ rằng sẽ không ai giúp đỡ mình, tim đau đến sắp hít thở k