Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.
rong phòng khách có một mặt tường treo lủng lẳng những chiếc kệ chứa đầy sách báo và tạp chí, mà còn có một căn phòng chứa sách dùng để đọc và làm việc. Nhà của cậu bề ngoài là một căn nhà nhưng thật chất bên trong hoàn toàn không phải là nhà, có thể xem nó như một thư viện nho nhỏ của thành phố.
Những lúc Lăng Việt Nhiên đến công ty làm việc, chỉ có một mình Tiêu Hữu ở nhà đọc sách đến quên cả thời gian, cũng không biết ăn cơm là gì. Thế mà cậu vẫn luôn phát hiện ra nhưng chỉ thở dài ngao ngán. Từ đó về sau, những khi cô đến nhà cậu thì cậu luôn giúp cô gọi đồ ăn bên ngoài mang đến.
Thói quen được cậu cưng chiều khiến Tiêu Hữu thoải mái tiếp nhận, dĩ nhiên lương tâm vẫn luôn có chút cắn rứt với tính tình lười biếng của mình. Những khi như vậy, cô thường giúp Lăng Việt Nhiệt giặt quần áo và quét dọn một chút phòng vệ sinh cũng như phòng ngủ.
Hôm nay cũng giống như mọi ngày, chỉ khác một chút là buổi trưa Tiêu Hữu không có gọi đồ ăn từ bên ngoài đến mà chờ Lăng Việt Nhiên trở lại sẽ cùng cậu ra ngoài ăn cho thỏa chí.
Tiêu Hữu chẳng những không cảm kích việc Lăng Việt Nhiên đặc biệt trở về đưa cô ra ngoài dùng bữa mà còn thoải mái đưa tay vỗ vỗ bả vai cậu “Cậu này! Cậu làm việc bù đầu bù cổ không có thời gian nghỉ ngơi, thế mà còn thường xuyên vì cháu tiêu tiền như nước thế này, thật không muốn để dành tiền cưới vợ sao?”
Lăng Việt Nhiên đưa tay gõ nhẹ một cái lên đầu Tiêu Hữu ”Khoác lác vừa thôi, có ai như cháu không chứ? Chỉ biết hành hạ cậu là giỏi. Nhanh đi rửa mặt rồi ra ngoài ăn cơm tối, cậu còn phải đến công ty ký cho xong mớ giấy tờ. Nhìn dáng vẻ của cháu lúc này hình như rất rãnh rỗi phải không?”
Tiêu Hữu le lưỡi một cái, gấp gáp chạy đến nhà vệ sinh rửa lại tay chân, chải tóc gọn gàng. Cô cẩn thận kiểm tra bản thân cho thích hợp mới bước chân ra ngoài kéo cánh tay Lăng Việt Nhiên đi.
Gần nhà có một nhà hàng nấu ăn cũng rất tuyệt, đi bộ thì cũng tầm 10 phút là đến nơi. Tiêu Hữu ở nhà từ sáng đến trưa cũng chưa có dùng qua bất cứ thứ gì định bụng đến đó vừa gần vừa tiện. Hai người vừa mới ra khỏi khu nhà, chuẩn bị băng qua đường lại nghe được có người kêu to “Việt Nhiên…”
Thanh âm rất quen thuộc, Tiêu Hữu không nhịn được bèn quay đầu lại nhìn. Một cô gái có vẻ ngoài nhu nhược đứng đó với ánh mắt có chút sợ hãi, hình như còn có vẻ khẩn trương, hai cái nắm chặt lấy váy áo vò lấy.
Con ngươi luôn luôn ôn hòa của Lăng Việt Nhiên bỗng thoáng qua một chút lạnh lùng. Cậu chỉ hơi hơi cau mày, hiển nhiên là không muốn nhìn thấy cô gái này, cho nên không hề để ý đến, chỉ cúi đầu nói với Tiêu Hữu “Đi thôi”
Tiêu Hữu sau một lúc suy nghĩ mới nhớ ra được cô gái này là ai. Đây là người đã nói chuyện cùng với Giản Chiến Nam lúc ở trong bệnh viện, anh đã hỏi Lăng Việt Nhiên có yêu cô ấy hay không. Thì ra cô cảm thấy âm thanh này quen thuộc như thế. Cô ấy là em gái của Giản Chiến Nam – Giản Thần Hi.
“Việt Nhiên…” Cô gái đuổi theo, vội vàng ngăn lại phía trước mặt họ. Đôi mắt dịu dàng như nước chỉ chứa lấy hình ảnh của Lăng Việt Nhiên, sắc môi có chút trắng bệch khẩn thiết mà nói “Việt Nhiên! Em… Em có thể cùng anh nói chuyện một chút không? Sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu…”
“Thật xin lỗi, tôi không có trách nhiệm phải nói chuyện cùng với cô” Giọng nói giờ phút này của Lăng Việt Nhiên lại đáng sợ lạnh như băng. Cậu nói xong liền vòng tay ôm lấy eo Tiêu Hữu bước đi. Trong mắt Giản Thần Hi xuất hiện nước mắt, cô ấy đưa tay kéo lại vạt áo của Lăng Việt Nhiên, gương mặt tràn đầy thống khổ nói “Việt Nhiên… Van cầu anh… Đừng đối xử với em như vậy, được không…?”
Ánh mắt Lăng Việt Nhiên thoáng qua chút gì đó, cuối cùng mãnh liệt hất cánh tay của Giản Thần Hi. Cậu quay sang nói khẽ với Tiêu Hữu “Đến nhà hàng chờ cậu một chút, cậu sẽ đến ngay”
“Dạ!” Tiêu Hữu liếc mắt nhìn Giản Thần Hi một chút sau đó xoay người rời đi. Dáng dấp Giản Thần Hi nhìn qua có vẻ là nhu nhược vô hại lại nhát gan và dịu dàng, thế tại sao lại có khả năng bắt cậu đi tù?
Có lẽ là bởi vì quan hệ giữa Giàn Thần Hi và Giản Chiến Nam, và cũng có lẽ là bởi vì cô ấy đã từng khiến cậu bị tổn thương cho nên Tiêu Hữu đối với cô ấy không chút hảo cảm.
Đi đến nhà hàng, Tiêu Hữu phải đợi một chút mà cậu vận còn chưa tới. Một chút sau mới nhận được điện thoại bảo cô một mình ăn trước. Tiêu Hữu biết cậu tạm thời không thể đến được rồi.
Thế là, Tiêu Hữu ăn một mình. Ăn xong, tính tiền. Lúc rời khỏi nhà hàng, cô đang suy nghĩ xem mình nên về nhà hay lại đến nhà cậu tiếp tục đọc sách thì điện thoại chợt vang lên.
Là Cầm Tử.
“Này, Tiêu Hữu! Đến nhà mình đi, mình bệnh rồi, ở nhà chán muốn chết đây. Cậu phải đến thăn mình đấy, nhớ mua kem nữa nhé, phải là vị dâu đấy. Còn phải…” Vừa bắt điện thoại, Tiêu Hữu đã chưa kịp mở miệng nói chuyện mà Cầm Tử đã nói một tràng, cô chỉ có thể mỉm cười chờ Cầm Tử nói cho xong.
“Tiêu Hữu nhớ đấy! Mình chờ cập, cúp đây!” Nói xong, cắt đứt điện thoại, Tiêu Hữu lắc đầu cười. Nha đầu này, lúc nào thì mới có thể thay đổi cái thói quen xấu này đây? Dù sao cũng phải cho cô một cơ