Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2225 lượt.
u đã tìm được, chính là mất tiền mặt. Giản Chiến Nam chỉ thản nhiên nói một câu, cô chỉ cần để ý đi báo danh là tốt rồi, nếu không sẽ muộn.
Tiêu Hữu không nói gì, mãi đến cổng trường, Tiêu Hữu mới hơi phấn khởi, hồi hộp, đây sẽ là nơi nàng học tập, là một nơi để khởi đầu.
Giản Chiến Nam xuống xe, đem hành lý ra khỏi xe, đôi mắt đen nhìn cô: “Em vào đi, anh cũng đi đây”
Tiêu Hữu kéo vali đi, giọng Giản Chiến Nam vang lên từ phía sau, “Cần gì cứ gọi cho anh”
Tiêu Hữu không quay đầu lại, tiếp tục đi, vừa được hai bước, eo bị Giản Chiến Nam ôm chặt, anh xoay người cô, hung hăng hôn môi, hôn một cách cuồng nhiệt, nụ hôn ngắn ngủi, Tiêu Hữu chưa kịp chống cự, Giản Chiến Nam đã buông cô ra. Đợi đến lúc Tiêu Hữu hoàn hồn, cô chỉ còn thấy bóng dáng Giản Chiến Nam lên xe, đóng cửa, khởi động xe rời đi….
Tất cả quan hệ cứ kết thúc như thế….
Sau kỳ tập huấn quân sự là tới ngày chủ nhật đầu tiên của Mạc Mạc, đã hẹn gặp mặt với Cầm Tử, đã lâu như thế nhưng hai người vẫn chưa gặp nhau một lần, trong thời gian này Mạc Mạc cũng nhận được điện thoại của cậu nhỏ, cậu nói mọi chuyện đều tốt, nửa tháng nữa là có thể nhìn thấy Mạc Mạc rồi, Mạc Mạc cũng muốn nhìn thấy cậu nhanh một chút, rất chờ mong và cũng rất vui vẻ. Nhưng dường như trong lời nói của cậu nhỏ đang ẩn dấu cái gì đó, lại khiến trái tim của Mạc Mạc như bị treo lên.
Mạc Mạc vừa ăn xong điểm tâm sáng, thì nhận được điện thoại của Cầm Tử, bảo cô nhanh đi ra, đến cửa hàng Khắng Đức Cơ ở cổng trường học, Cầm Tử chẳng những muốn vào, hơn nữa cũng muốn ăn sáng, nên đang ở trong ăn bữa sáng.
Nghĩ đến sẽ gặp Cầm Tử tâm tình Mạc Mạc trở nên tốt hơn, trên mặt cũng lộ vẻ tươi cười, tắt điện thoại rồi đi ra ngoài. Đi tới Khắng Đức Cơ, Mạc Mạc đẩy cửa bước vào, nhìn xung quanh một lúc, thì thấy Cầm Tử đang ngậm cánh gà, đang ngoắc tay về hướng cô, Mạc Mạc cười lên, cười bộ dạng vẫn già như xưa của Cầm Tử, không ra dáng thực nữ chút nào, hành vi lại giống phong cách đàn ông hơn.
Lúc Mạc Mạc đi tới, Cầm Tử đứng lên, cho Mạc Mạc một cái ôm mãnh liệt “Mạc Mạc, người ta rất nhớ cậu, nên tranh thủ tới ôm cậu đó, rất mềm mại, haha..!”
“Cút đi, đồ xú nha đầu, không có dáng dấp gì cả” Mạc Mạc đẩy con bạch tuộc Cầm Tử ra, ai không biết còn cho rằng hai người có quan hệ không đứng đắn.
Mạc Mạc đưa tay ra cầm một cánh gà nhét vào trong miệng Cầm Tử, “Cầm Tử, không nên trúng quỷ kế của đối phương, người này rõ ràng là hâm mộ ghen hét tình cảm tốt của chị em mình, đặc biệt đến phá hoại tình cảm của chúng ta, cậu đừng bị mắc lừa như thế.”
Cầm Tử vừa ăn vừa gật đầu “Nói có lý, thiếu chút nữa là trúng quỷ kế của đối phương.”
Ba người vừa cười vừa nói, xum lại một chỗ rất vui vẻ. Vì khó khăn lắm Tô Thiệu Cẩn mới đến đi chơi được 1 lần, Mạc Mạc vốn định cùng đi dạo di tích cổ, nhưng không nghĩ đến ngay sau khi ra khỏi cửa hàng thì Tô Thiệu Cẩn đã phải quay về thành phố C, ngày mai công việc ở trong cục rất bận, anh chỉ có thể qua thăm một chút.
Sau khi Cầm Tử nhận một cuộc điện thoại thì vô cùng lo lắng nói với Mạc Mạc: “Mạc Mạc, mình có việc phải về trường, cậu tiễn anh trai giúp mình, mình đi trước đây, hôm nào lại tới tìm cậu, anh! tạm biệt, em gái không tiễn anh được rồi.” Cầm Tử tặng cho Tô Thiệu Cẩn một cái ôm, rồi lại nói thầm câu gì đó liền vội càng chạy đi.
“Phải đi vội vàng thế sao?” Mạc Mạc hỏi.
Tay Tô Thiệu Cẩn vỗ trên đầu Mạc Mạc, như vỗ về con chó nhỏ, an ủi nói: “Được rồi, nha đầu đừng khổ sở nữa, lần sau anh sẽ thăm em, mang thức ăn ngon cho em.”
“Bị anh đánh bại rồi.” Mạc Mạc lắc đầu bất đắc dĩ, cũng đưa tay chộp lấy móng vuốt của Tô Thiệu Cẩn, từ chối cái đầu của mình đang bị anh chà đạp.
Tô Thiệu Cẩn cười cười, trong mắt chợt xuất hiện gì đó, cuối cùng hỏi: “Được rồi, anh phải đi, có yêu cầu gì thì nhớ gọi điện cho anh…….vẫn quen chứ?” không nhịn được hỏi.
“Ừ, rất tốt.” Mạc Mạc trả lời, “Em tiễn anh…”
Tô Thiệu Cẩn nói: “Anh còn có việc phải giải quyết một chút, lát lữa có xe của bạn sang đưa anh đi, em về đi.”
“Vậy…. anh đi đường cẩn thận, em không tiễn anh nữa, về đến gọi điện thoại cho bọn em nha.”
“Ừ, đi đi.”
Mạc Mạc xoay người, từ từ tách ra, nhưng từ phía sau Tô Thiệu Cẩn đột nhiên hô lên “Mạc Mạc!”
“Hử?” cô dừng bước xoay người lại, Tô Thiệu Cẩn đi tới hướng cô, có cái gì đó đang ở trên cổ cô, Mạc Mạc cúi đầu nhìn thấy một viên đá rất đẹp, viên đá màu lam còn khắc hoa văn, đây là lần đầu tiên cô thấy, trên đó có khắc một dòng chữ nhỏ “A kiều lao ba cách”, vốn là tiếng trung nhưng đọc lên lại không có ý nghĩa gì. Không hiểu, có lẽ nó cũng không có ý gì.
“Lúc nhậm chức thì nhặt được viên đá này.” nói xong Tô Thiệu cẩn đứng bên cạnh cô “Nha đầu, em gây đi đó, nhớ ăn nhiều một chút.” Rồi ôm một cái rất nhẹ nhàng sau đó liền buông ra, Tô Thiệu Cẩn đưa tay lên nhìn đồng hồ, Sau đó an ủi đặt tay lên đầu Mạc Mạc khiến cô xoay người, “Thời gian không còn sớm nữa, anh thực sự phải đi rồi.”
Khi Mạc Mạc xoay người lại thì cũng thấy Tô Thiệu