Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.

i, lúc Tô Thiệu Cẩn trở về đã rất khuya, việc đầu tiên anh làm khi về nhà là tới phòng của Mạc Mạc, vừa nhìn đã hoảng sợ không thôi, trong phòng không có người, Mạc Mạc không ở đây, tim của anh như thắt lại, nhịn không được mà gọi tên cô, vôi đi tìm bóng dáng của Mạc Mạc .
“Cậu Tô.” Người giúp việc đi từ toilet ra, Tô Thiệu Cẩn vội hỏi: “Mạc Mạc đâu?”
“Mạc Mạc ở trong bếp.” dì Trần vẫn rất bình thản, nhưng không biết lòng Tô Thiệu Cẩn đã sắp nổ tung, trong bếp vừa có dao vừa có nhiều thứ khác, nhỡ may Mạc Mạc … anh vội vàng đi xuống phòng bếp, lúc mở cửa phòng bếp ra, anh nhìn thấy Mạc Mạc đang bận rộn ở bên trong, đang mặc tạp dề xào rau, trái tim xiết lại giờ đổi thành rộn rạo ở trong bụng, nhẫn chịu nghĩ, Mạc Mạc khỏe rồi sao? lòng của cô ấy đã tốt rồi sao? Cô ấy đã đi lại được rồi sao?
“Cậu Tô, là Mạc Mạc đòi làm đó, nói muốn nấu để cho cậu nếm thử tay nghề của cô ấy, không phải là tôi làm biếng đâu…” dì Trần thấy dáng vẻ khẩn trương của Tô Thiệu Cẩn, nói cung cũng cảm thấy bất an nên quan sát vẻ mặt của Tô Thiệu Cẩn.
Sau khi Tô Thiệu Cẩn nhìn thấy Mạc Mạc như thế thì đứng lặng, bên môi nở nụ cười nhè nhẹ, nói nhỏ: “Không sao, Dì Trần, dì về trước đi, ngày mai lại đến nhé!”
“Ai, được, vậy tôi về trước nhé.” Dì Trần nhìn dáng vẻ không giống tức giận của Tô Thiệu Cẩn cũng vui vẻ về sớm một chút.
Dì Trần đi rồi, Mạc Mạc vẫn ở nơi nào đó chuyên chú nấu cơm, Tô Thiệu Cẩn vẫn nhìn như vậy, hơi hốt hoảng, phòng bếp của anh chưa từng có cô gái trẻ nào dùng qua, loại cảm giác này rất kỳ ạ, sau đó một lúc mới đi qua, nói nhỏ với Mạc Mạc “Cần giúp gì không?”
Mạc Mạc quay đầu nhìn phía Tô Thiệu Cẩn, thì thấy khóe môi anh bị bầm tím, tay không nhịn được mà đưa ra “Chỗ này của anh bị sao thế?”
Tô Thiệu Cẩn rụt lại một chút, “Không gì, lúc bắt kẻ xấu, không tránh được va chạm thôi mà”, dù sao Tô Thiệu Cẩn cũng sẽ không nói, hôm nay anh đi tìm Giản Chiến Nam, hai người đánh nhau một trận, anh lại thua trước. Trước đó nghĩ cần đánh cho Giản Chiến Nam một trận, cho hắn biết, tôn trọng phụ nữ là phẩm chất tốt, cũng cảnh báo hắn, đừng lại gần Mạc Mạc.
Anh vẫn cảm thấy đàn ông đánh nhau vì một người phụ nữ là chuyện rất trẻ con, bản thân mình cũng rất xem thường, nhưng mà lại không nghĩ rằng có một ngày sự việc này lại diễn ra trên người anh, nhưng không nghĩ tới Giản Chiến Nam cũng không đơn giản.
“Về sau cẩn thận một chút.” trên khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy gò, trắng bệnh của Mạc Mạc chợt xuất hiện nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều, quay người đưa đồ xào ra ngoài “ Anh tới bày bàn ăn trước, trước kia, lúc ba mẹ làm cơm, em cũng sẽ bày bàn ăn.”
“Mạc Mạc …” trước mặt cô bọn họ vẫn cấm kỵ nói về người thân, bây giờ Mạc Mạc chủ động nói đến chẳng lẽ lòng cô thông rồi sao, Mạc Mạc như vật, rất bình thường, bình thường đến mức khiến người khác cảm thấy có điểm khác thường.
Nghĩ đến thì trong lòng Tô Thiệu Cẩn nhịn không được lại tự mắng, chẳng lẽ bộ dạng nửa sống nửa chết của Mạc Mạc mới bình thường sao? Anh vội nhận đĩa thịt hâm lại từ trong tay Mạc Mạc, cười nói “Rất thơm, cả màu sắc đến hương vị, không nghĩ tới tay nghề của em lại khá tốt.”
Bốn món ăn, một canh, Tô Thiệu Cẩn ngồi xuống ăn với Mạc Mạc , anh nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Mạc Mạc, con mắt không hề tức giận, khuôn mặt gầy tiều tụy, dáng người nho nhỏ, nhưng đã trải qua biết bao đau khổ.
Thực ra anh không biết Mạc Mạc nghĩ như thế nào về về đứa bé, về tương lai, cô có tính toán gì không. Bây giờ cô vẫn còn đi học, hơn nữa chỉ mới 18 tuổi, dường như đứa bé này đã mang đến hi vọng cho cô, nhưng tương lai của cô còn rất dài, một người mồ côi cha mẹ, vẫn còn đi học, cô có thể tìm cách gì đây?
Tô Thiệu Cẩn không khỏi cười, bản thân nghĩ quá nhiều, quá xa, từ khi nào thì trở nên dài dòng như thế, nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng, nhịn không được mà nghĩ đến, Mạc Mạc ơi, nên làm gì bây giờ.
“Em làm theo sách dạy nấu ăn.” Mạc Mạc thấy Tô Thiệu Cẩn chậm chạp mãi chưa xong, nói nhỏ một câu, nghĩ Tô Thiệu Cẩn không dám ăn món cô nấu. Cô ở nới này của Tô Thiệu Cẩn cũng đã nhiều ngày, luôn giãy dụa trong vực sâu thống khổ, vô tri vô giác, trong đầu đều là cậu nhỏ và ba mẹ.
Mạc Mạc thấy Tô Thiệu Cẩn rất lo lắng cho cô, cô có thể cảm thấy, hôm nay lúc tỉnh dậy, trong dạ dày không thoải mái, cô chạy đến toilet nôn một trận, nhưng lại không nôn được cái gì cả, sinh mệnh nhỏ trong bụng nhắc nhở cô, nó đang tồn tại. Đột nhiên Mạc Mạc cảm thấy mình không thể suy sụp như thế được.
Cô bây giờ chỉ có ba con đường, một là đi chết, một là sẽ bị điên, một là dũng cảm đối mặt với cuộc sống tương lai đang ở phía trước, dũng cảm mà sống sót. Mẹ cô cho cô sinh mệnh lần thứ hai, ngay cả Tô Thiệu Cẩn cũng nỗ lực, lo lắng vì sự sống của cô, cho nên, cô phải đưa ra lựa chọn.
Tô Thiệu Cẩn hoàn hồn, cười cười, cầm lấy đũa gắp thức ăn, sau một giây dừng lại nhưng vẫn ăn rất nhiệt tình. Thực ra Mạc Mạc không muốn ăn, nhưng cũng không biết có cái gì đang thúc giục cô, phải ăn một chút, dù chỉ là một chút.
Cô gắp đồ ăn lên đưa đến miệng,