XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2227 lượt.

Cẩn xoay người, đi tới một hướng khác, bước chân nhanh nhẹn, bóng dáng cao lớn đặc biệt gây nên chú ý trong đám người. Mạc Mạc cũng xoay người đi về phía trường học.
Từ sau buổi chia tay với Tô Thiệu cẩn, lại nửa tháng nữa trôi qua, Mạc Mạc lo lắng đợi điện thoại của cậu nhỏ, giới hạn 1 tháng đã tới, cậu nhỏ sẽ tới Bắc Kinh tìm cô, lúc tới, chắc chắn sẽ điện thoại cho cô đầu tiên.
Mạc Mạc chờ từ sáng cho tới trưa, nhưng điện thoại vẫn không rung động, nhìn điện thoại, không còn cách nào khác đành bấm số. Mạc Mạc không nhịn được mà suy nghĩ miên man, tại sao cậu nhỏ không gọi điện thoại cho cô, tạo sao một tin nhắn cũng không có.
Lòng hơi bất an, rồi tự an ủi bản thân, có lẽ cậu nhỏ muốn cho cô một sự ngạc nhiên, sẽ xuất hiện đột nhiên trước mặt cô, trong tâm trạng như thế Mạc Mạc chờ cho đến xế chiều, cuối cùng cũng có cuộc điện thoại gọi tới.
Mạc Mạc vội vàng nhấn nghe, nghĩ rằng là cậu nhỏ gọi điện tới, nhưng bên kia là giọng nói lạnh lùng như băng của đàn ông, nói rõ ràng, hùng hồn với cô: “ Cô là Mạc Tiêu Hữu phải không?”
“Là tôi, anh là…?”
“Đây là nhà tù thành phố C, phạm nhân Lăng Việt Nhiên mấy ngày trước vượt ngục, bị bắn chết…”
“Không…!” Mạc Mạc yếu ớt nói ra một tiếng, thảm thiết rống lên: “Anh gạt tôi, anh gạt tôi, tôi không tin, anh nói dối, cậu nhỏ, cậu ấy chỉ bị phạt một tháng, tại sao phải vượt ngục, sẽ không…”
“Xin cô tỉnh táo, nếu như có thể mời cô đến đây nhận di vật…. hơn nữa, mong cô nén bi thương.” Bên kia nói xong liền tắt điện thoại.
Cậu nhỏ vượt ngục bị bắn chết? nhất định điều này không phải là sự thật, trong tivi mới có tình tiết này, lẽ nào lại xẩy ra với cậu nhỏ, cậu từng nói phải đợi qua một tháng mới gặp cô, cậu nhỏ sẽ không ngốc như thế.
Trái tim Mạc Mạc co rút đau đớn từng cơn, tay chân cũng chết lặng, điện thoại di động rơi trên mặt đất đến nát vụn, cô phải về nhà, về nhà, về nhà thì nhất định có thể nhìn thấy cậu nhỏ, nhất định là người nào đó dựng kịch, nhật định là thế…!
Nhưng tất cả đều không phải là diễn kịch, lúc Mạc Mạc chạy về thành phố C và đi tới nhà tù, cô nhận mấy đồ vật của cậu trước lúc bị giam, âu phục hôn lễ, hôn giới, còn mua đồng hồ đeo tay cho cô.
Bọn họ nói với cô, khi cậu đang thi hành hình phạt đị đánh nhau khiến người khác bị thương, cho nên bị đưa đến ngục giam, hình phạt là 3 năm. Bọn họ nói với cô, lúc đang lao động cải tạo thì cậu nhỏ bỏ trốn với một người phạm trọng tội, bị bắn chết trên biển, rơi vào trong biển, đã tìm mấy này nhưng không tìm thấy thi thể, có thể đã chôn vùi trong bụng cá, không có khả năng còn sống.
Tin này không thể nghi ngờ gì nữa như sét đánh giữa trời quang, đủ để cho Mạc Mạc sống không bằng chết, một năm nay, mỗi người đều đả kích khiến Mạc Mạc đáp không kịp, khiến cô không còn sức để tiếp nhận, tại sao tất cả lại biến thành như thế.
Mạc Mạc như xác không hồn, cơ thể từ từ ngồi xuống, như bức tượng không linh hồn, hai mắt nhìn chằm chằm di vật của Lăng Việt Nhiên, Mạc Mạc lo lắng, đau đớn, trái tìm như vỡ ra, nhưng cô ôm những di vật để lại của cậu nhỏ cũng không khóc lên một tiếng, nước mắt chỉ như một chuỗi trân châu bị đứt dây thi nhau rơi xuống không ngừng.
Một trận ớn lạnh lan ra trong người, cô cảm thấy rất lạnh, rất lạnh, cơ thể như trống không, như ở trong băng tuyết ngập trời mênh mông bát ngát, một người cũng không có chỉ có một mình cô.
“Mạc Mạc, Mạc Mạc!”
Là ai, ai đang gọi bên tai cô, trên đời này còn có người để cô lưu luyến nữa sao, khuôn mặt trắng bệnh của Mạc Mạc trở lại bình thường, nhìn thấy Giản Chiến Nam, là hắn, sao hắn lại xuất hiện ở đây. Hắn là ma quỷ sao, là hắn đã sắp đặt cho cậu nhỏ vào nhà tù, là đôi tay mà quỷ của hắn bức cậu nhỏ đi đến con đường cùng, nếu như không phải hắn và Giản Thần Hi, thì cậu nhỏ sẽ không phải ngồi tù, sẽ không chết…
Giản Chiến Nam đến gần cơ thể sắp sụp đổ của Mạc Mạc, Mạc Mạc vì đau đớn mà im lặng đến mức đáng sợ, khiến cho hắn bất an, ôm chặt lấy Mạc Mạc: “Mạc Mạc, chúng ta đi khỏi nơi này.”
“A…!” Mạc Mạc đau đớn than khóc, oán giận há mồm mà cắn cổ của Giản Chiến Nam, khóc nức nở thành tiếng. Hàm răng cắn tới trong nháy mắt vỡ tan, mùi tanh của máu tươi tràn ngập trong miệng của Mạc Mạc. Nước mắt chạy từ trên mặt cô xuống ngấm vào nơi da thịt của Giản Chiến Nam bị Mạc Mạc cắn, đau nhói. Có người muốn tiến lên tách Mạc Mạc ra, nhưng bị Giản Chiến Nam ngăn cản, anh vẫn đứng im tùy ý cho Mạc Mạc phát tiết. Mạc Mạc khóc nức nở, tiếng khóc như một con dao đâm thẳng vào trái tim hắn.
Mạc Mạc nhả ra rồi hung hăng đẩy hắn ra, máu tươi trên cổ Giản Chiến Nam chảy lượn xuống, Mạc Mạc cắn thật ác, oán hận hắn, oán hận Giản Chiến Nam, ánh mắt của cô thẳng như đầu kiếm nhìn Giản chiến Nam, trong mắt chỉ toàn thù hận, gào thét đầy thống hận: “Hung thủ, hung hủ.”
Hung thủ!
Không phải!
Tất cả những điều này không nằm trong dự liệu của hắn.
Mạc Mạc cũng muốn hận mình, đừng, sắc mặt Giản Chiến Nam như bao phủ một tầng sương mù, ánh mắt thù hận của Mạc Mạc khiến trái tim hắn bất chợt sợ hãi, Mạc Mạc và hắn đã hết