Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
hiên ngủ say trong vòng tay mình, Giang Đào mới nhẹ nhàng rụt lại cánh tay tê rần dưới đầu cô, rón rén ra bàn ngồi, mở đèn, tiếp tục công việc.
Hôm đó đang giờ làm việc, bất ngờ Giang Đào nhận được điện thoại của Phương Nghiên. Trong điện thoại, cô không nói rõ, chỉ nói gì đó liên quan tới ông cụ ở nhà. Giang Đào đành vội vàng xin nghỉ, rồi hộc tốc chạy đến ngay nơi Phương Nghiên nói. Thì ra nơi đó là một cửa hàng nội thất, Phương Nghiên đang thong dong dạo quanh, vừa ngắm nghía bình hoa, vừa lựa khung ảnh, thi thoảng quay sang hỏi nhân viên bán hàng.
Ngẩng đầu lên thấy Giang Đào, cô liện chạy ra đón:
- Giang Đào, anh đến rồi?
Đoạn tiếp lời:
- Chẳng hiểu ba em cắt tiền trong thẻ của em khi nào.
Giang Đào nhìn cô đầy cưng chiều, anh nói:
- Không sao, đáng lẽ lớn bằng này rồi, em không nên tiêu tiền của ba nữa.
Phương Nghiên không màng để bụng lời anh nói, cô kéo tay anh đến một chồng đồ đạc:
- Anh xem, em chọn đó.
Nói đoạn, cô liền nhanh nhảu giơ một chiếc bình hoa lên ngang mặt Giang Đào:
- Cái bình này đẹp không? Phòng trọ của anh đơn giản quá, phải trang trí mấy thứ. Anh xem, em còn mua cả cốc này.
Vừa nói, cô vừa giơ từng món đồ lên cho Giang Đào xem.
Cầm những món đồ trên tay, liếc mắt nhanh bảng giá, lòng anh trĩu nặng. Anh kéo tay cô, nói:
- Phương Nghiên, bây giờ chúng mình còn đang ở trọ, không cần dùng đến những món đồ này. Đợi bao giờ có nhà riêng rồi hẵng mua.
Không đợi Phương Nghiên kịp lên tiếng phân bua, anh đã lôi tuột cô ra ngoài. Phương Nghiên vừa vùng vằng, vừa líu ríu nói, mãi khi ra đến bên ngoài cửa hàng, cô mới giằng khỏi tay Giang Đào, đứng vững rồi bực dọc quở trách:
- Sao anh lại kéo em, nhà đi thuê cũng là nhà, bày biện thêm vào thì đã làm sao?
Anh nhìn cô, môi mấp máy, hồi lâu mới thốt lên được:
- Nhưng chúng mình không có tiền để mua những thứ đó.
Phương Nghiên sửng sốt, như thể bây giờ cô mới như sực nhớ ra muốn mua đồ phải cần đến tiền. Cô mở mắt tròn xoe, hỏi anh:
- Những thứ đó đắt lắm sao?
Nửa bực mình, nửa bất lực, Giang Đào nhìn cô, đoạn nói:
- Phải, vô cùng đắt.
- Nhưng trước kia em cũng mua nhiều lắm mà.
- Bây giờ khác xưa rồi, trước kia ba em có tiền, nhưng bây giờ em không thể tiêu tiền của ba nữa, em hiểu không?
Nhìn vào gương mặt nghiêm trọng của anh, Phương Nghiên bèn gật đầu. Đáp lại cái nhìn của cô, anh nắm chặt tay cô, rồi bảo:
- Em yên tâm, anh sẽ không để em sống mãi kiểu này. Mai sau, anh nhất định sẽ kiếm được tiền, đến lúc đó, em có thể mua bất cứ thứ gì mà mình thích.
Nghe giọng anh rất mực nghiêm túc, gương mặt trịnh trọng khác thường, dường như đang hứa hẹn một việc gì đó vô cùng quan trọng. Cô không khỏi buồn cười, mới bảo:
- Vậy em phải đợi bao lâu?
Giang Đào cũng bật cười trước câu hỏi của cô, nhưng chẳng mấy chốc, anh đã nghiêm túc trở lại, ngẫm ngợi rồi đáp:
- Khoảng bảy, tám năm.
Nói rồi, anh liền ôm chầm lấy cô vào lòng. Còn lòng thì thầm thề hẹn, nhất định sẽ phấn đấu vươn lên, để Phương Nghiên được sống như đã từng mơ.
Giang Đào và Phương Nghiên cứ thế sống qua ngày. Thi thoảng so sánh giữa cuộc sống hiện tại và quá khứ, lòng cô không khỏi nhen dậy nỗi thất vọng. Kể từ khi hai người bắt đầu cuộc sống chung đích thực, niềm hạnh phúc bản thân vốn mong chờ, cớ gì mãi chưa thấy đến. Trái lại, giờ đây bản thân cô mất đi tự do, đồng thời mua vào mình biết bao túng bấn và rang buộc. Dẫu vậy nhưng khi đứng trước mặt người khác, cô vẫn phải tỏ ra rằng: mình là người hạnh phúc, chỉ làm như vậy mới khiến tình yêu của cô trở nên có ý nghĩa. Những ngày tháng ấy chỉ mang lại cho Phương Nghiên một cảm giác mệt mỏi, bải hoải, khó mà kham nổi.
Có khi Phương Nghiên buột miệng hỏi Phó Nhã Lâm:
- Tại sao hai đứa mình đã đến với nhau rồi mà cuộc sống vẫn không vui vẻ giống như mình tưởng tượng nhỉ?
- Phương Nghiên ạ, thực ra đa phần những cặp đôi yêu nhau trên thế giới này đều giống như hai cậu. Họ cũng đi làm, cùng ổn định cuộc sống sau đó mua nhà, rồi nuôi dạy con cái, họ cùng nhau gánh vác trách nhiệm gia đình. Chỉ ngặt một điều, cuộc sống trước đây của cậu quá hào nhoáng, nên chưa từng biết đến nỗi nhọc nhằn khi phải vật lộn cùng cơm áo gạo tiền, thành thử cảm giác đó là điều dĩ nhiên. Nhưng được cái, khó khăn bây giờ chỉ là tạm thời, người như Giang Đào, chẳng chóng thì chày cũng sẽ làm nghiệp lớn. Hơn nữa, Phương Nghiên này, với tư cách là một người bạn thân, mình phải nói câu phải chăng, Giang Đào làm lụng bên ngoài đã đủ vất vả, đã yêu thì nên thông cảm cho nhau. Kể từ khi sống chung tới giờ, anh ấy luôn là người chăm sóc cho cậu, cậu thử đặt mình vào địa vị của Giang Đào mà nghĩ xem, cậu đã làm được gì thiết thực cho anh ấy chưa? Cậu đã từng quét dọn phòng ốc chưa? Đã thử mó tay nấu cơm chưa? Đã từng hiểu nỗi khổ thiếu thốn tiền bạc của anh ấy, hay nghĩ đến việc anh ấy phải còng lưng đạp xe hai mươi cây số từ nhà đến chỗ làm, từ chỗ làm về nhà chưa?
Nghe Phó Nhã Lâm tuôn một tràng, Phương Nghiên không khỏi áy náy, đầu cúi gằm không thốt lên lời. Lúc lâ