Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

u sau, cô mới rụt rè bảo:
- Vậy cậu bảo mình phải làm gì?
Nghe cô hỏi, Phó Nhã Lâm mới phì cười, đoạn nói:
- Bây giờ chúng mình ít khi phải lên lớp, cậu có thể tranh thủ ra khu gần bên mua thức ăn. Tầm đó sắp vãn chợ, mấy cô bán hàng chỉ muốn mau chóng bán cho xong, nên mua rau vừa rẻ lại vừa tươi. Làm thế, sẽ đỡ cho Giang Đào vừa đi làm về đã phải hộc tốc đi chợ mua đồ. Còn nữa, cậu nên chăm chỉ quét dọn hàng ngày, đừng đợi Giang Đào về, vừa phải nấu cơm, lại vừa tất bật quét dọn, gấp quần áo, mà nên để anh ấy được nghỉ ngơi nhẹ nhõm khi về nhà.
Phương Nghiên nghe rồi gật đầu như bổ củi:
- Trời ơi Nhã Lâm, cậu đúng là hiểu sâu biết rộng, mình còn chẳng biết trong ngõ có bán rau, mua rau còn phải chọn thời nữa chứ.
- Không phải là mình hiểu sâu biết rộng, mà là thiên kim tiểu thư như cậu không màng chuyện thế tục mà thôi.
Bữa đó Giang Đào về nhà, bỗng kinh ngạc nhận ra nhà cửa gọn gàng hơn thường ngày rất nhiều. Nom Phương Nghiên bước ra, tủm tà tủm tỉm bảo anh:
- Em dọn dẹp đó.
Giang Đào thầm lấy làm kinh ngạc, mắt anh đảo từ cô sang căn phòng, đoạn cảm động, kéo tay cô và nói:
- Cảm ơn em, Phương Nghiên, nhưng sau này cứ để anh về rồi làm.
Nhìn anh mà lòng cô tràn đầy cảm giác mãn nguyện, cô nói:
- Hôm nay em còn đi chợ mua thức ăn nữa đấy.
Dứt lời, cô liền khệ nệ xách từng mớ rau ra khoe với anh:
- Em không biết thì ra rau cải lắm loại đến thế, nào cải dầu, cải thìa.
-Vậy em đã mua những gì?
- Em mua tuốt.
Giang Đào kinh ngạc hỏi lại:
- Mua tuốt?
- Vâng, bởi cô bán rau nói loại nào cũng tốt nên em mua hết. Cô bán rau còn tranh thủ bảo nếu em mua toàn bộ thì cô ấy chỉ lấy hai mươi tệ thôi. Em thấy cũng hợp lý nên mua luôn.
Nhìn chồng rau trước mặt, lá xanh đậm nhạt xếp lớp thành từng mớ nhỏ nằm la liệt dưới đất, Giang Đào vừa buồn cười lại vừa tức giận. Ngó biểu cảm của anh, Phương Nghiên sốt ruột hỏi:
- Sao thế anh?
Giang Đào ngẩng đầu nhìn gương mặt non nớt của cô, cầm lòng không đặng nỗi xót xa, anh vuốt ve mặt cô, nói:
- Không, anh thấy rất vui, bởi em đã biết dọn dẹp nhà cửa, đi chợ mua đồ. Nhưng anh thấy buồn, bởi vì anh mà em phải làm những công việc này.
Phương Nghiên lắc đầu nói:
- Có gì chứ, em thấy làm việc nhà cũng vui mà.
Nhưng rồi niềm vui thuở ban đầu qua đi, chẳng mấy mà Phương Nghiên đã trở nên chán ghét những việc lặt vặt ấy. Cô không sao tìm thấy niềm vui trong những công việc lặt vặt thường ngày, dần dà cũng trở nên qua loa cho xong.
Sau bữa cơm cuối tuần, Giang Đào rửa bát sạch sẽ, quay vào phòng, thấy Phương Nghiên ngồi bất động, anh bèn bước tới, ôm cô và hỏi:
- Em nghĩ gì vậy?
Anh cứ cọ mãi, gợi cơn ngứa râm ran, cô bèn cười bảo:
- Nghĩ gì đâu.
Mùi hương của cô khiến anh say đắm, anh nói:
- Thơm quá, lâu lắm rồi không được hôn em thế này.
Nói rồi, anh liền hôn dần xuống dưới.
Phương Nghiên thấy mình đê mê trong trận mưa hôn của anh, trong những đắm đuối triền miên thật khó để diễn tả. Thế mà đột nhiên, Phương Nghiên cảm thấy ngưa ngứa ở vùng cánh tay, mở mắt nhìn, thi thấy một con gián đen xì đang bò qua cánh tay cô.
Phương Nghiên giật thót mình, đẩy phắt Giang Đào ra, chỉ vào con gián rồi hét lên thất thanh. Thoạt trông, Giang Đào đã nhanh tay xử lý con gián. Nhưng sau, cô cứ mãi ngồi đó, lòng buồn vô hạn, nửa như giận hờn, nửa như âu sầu, nhưng chẳng thể hiểu được căn nguyên cụ thể.
Giang Đào toan hôn cô, cô lại đẩy phắt anh ra. Người ngợm vẫn sởn gai ốc vì sợ, như thể con gián kia vẫn còn đâu đây trên người cô vậy.
- Giang Đào này, hay chúng mình không sống ở đây nữa?
Gương mặt anh hiện rõ vẻ lúng túng, hồi lâu mới đáp:
- Em cố gắng chịu đựng một thời gian, sang năm nhất định chúng mình sẽ chuyển nhà, được không em?
Nhìn Giang Đào, cô thầm ngán ngẩm trong lòng, lại bực dọc không biết để đâu cho hết. Nhưng bao bực bội trong người lại chẳng biết trút vào ai, thế là nỗi buồn càng dâng đầy, uất nghẹn ứa dòng nước mắt.
Thấy cô khóc, anh bèn dịu dàng dỗ dành:
- Phương Nghiên, cuộc sống bây giờ là do em lựa chọn, anh bắt buộc phải chấp nhận nó. Anh cũng rất buồn, anh không hề muốn em phải sống thế này, nhưng hiện tại anh chưa đủ khả năng. Hãy cho anh thêm ít thời gian, anh hứa với em, không bao giờ anh lại để em sống mãi kiểu này.
Sự day dứt dành cho cô thể hiện cả trên nét mặt anh, có áy náy, bất lực, và còn nhiều hơn nữa những tình cảm phức tạp. Nhìn anh càng khiến Phương Nghiên thêm buồn. Cô nắm tay anh nói:
- Không sao đâu anh.
Nhưng giây phút cúi đầu xuống, cô đã nghe nỗi bi thương, sự uể oải lẫn bải hoải trỗi dậy trong mình. Dưới ánh đèn vàng vọt của căn phòng, sương mù trong cõi lòng cô giăng mắc tỏa khắp.
Tối đó là lần đầu tiên trong đời Phương Nghiên mất ngủ. Cô không kìm được lòng nghĩ về cuộc sống xưa kia, cuộc sống ấy tuy có nhiều điều bất mãn, nhưng chưa từng phiền não về chuyện cơm áo gạo tiền, hết ngày này sang ngày khác như bây giờ. Thực ra, kể từ khi sống chung với Giang Đào, cô luôn cố tình né tránh nghĩ về ngày xưa. Không phải cô c