Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.

hưa từng nghĩ, mình sẽ vất vả khi sống cùng anh, nhưng khi đối diện với sự thật, nỗi khổ ấy lại vượt xa trí tưởng tượng của cô rất nhiều.
Có hôm, Phương Bỉnh Sơn tới thăm con gái. Ông đến đúng lúc Giang Đào vắng nhà, chỉ gặp Phương Nghiên ngồi vẽ vời quần áo. Không nói không rằng, ông đảo mắt nhìn khắp căn phòng một lượt, rồi cất tiếng hỏi:
- Đây là chỗ ở hiện tại của con?
Phương Nghiên gật đầu, rồi lại hất cằm với bố:
- Vâng, tuy tuềnh toàng nhưng con và Giang Đào rất hạnh phúc.
- Hạnh phúc?
Phương Bỉnh Sơn phá ra cười, đoạn cầm một gói mì ăn liền trên mặt bàn, khinh khỉnh nói:
- Ăn mì ăn liền, chui rúc trong một căn nhà chỉ rộng bằng một cái nhà xí mà con nói là hạnh phúc. Thì ra hạnh phúc mà con muốn là thế này hử?
- Bây giờ con còn cái kiểu mua đồ không nhìn giá không? Bây giờ còn cái kiểu thích ăn gì thì ăn không? Hay còn muốn xem phim gì thì đi xem không? Thích đi đâu thì đi? Đó là thứ hạnh phúc mà con cần và cũng chính là thứ hạnh phúc mà Giang Đào có thể cho con?
Trước một tràng chất vấn của ba, Phương Nghiên mấp máy môi toan phản biện, nhưng sực nhận ra là mình không có gì để phân bua, cô bèn cúi gằm mặt xuống:
- Chẳng phải con nói Giang Đào là người có tài, sẽ làm nên sự lớn đấy thôi? Nó đã tài giỏi đến vậy, sao còn để con khổ sở dường này?
Nói rồi, ông liền rút tấm thẻ ngân hàng trong túi áo, đặt xuống trước mặt Phương Nghiên:
- Ở đây có ít tiền, con cầm lấy. Mật mã là ngày sinh của con.
Dứt lời, ông liền quay gót bỏ về.
Tối đến, khi Giang Đào tan làm về nhà, thấy cô ngồi thẫn thờ, anh bèn dè dặt tiến lại gần, ngồi xuống đối diện cô, cúi đầu hỏi:
- Em sao thế?
Phương Nghiên ngẩng lên, nhìn Giang Đào rồi nói:
- Hôm nay, ba em đến thăm.
Giang Đào hơi ngỡ ngàng, anh nhìn cô như đợi cô tiếp lời. Phương Nghiên đưa tấm thẻ ngân hàng, đoạn bảo:
- Đây là của ba em cho tụi mình.
Nét mặt anh sa sầm, nhìn Phương Nghiên rồi đáp lạnh lùng:
- Ông ấy cho em, chứ không phải cho chúng mình.
Lần đầu tiên, Phương Nghiên nghe Giang Đào dùng giọng điệu kiểu đó để nói với mình kể từ khi hai người góp gạo thổi cơm chung, khiến cô không khỏi tủi thân trong dạ, bèn trợn mắt hỏi anh:
- Ý anh là sao?
- Không ý gì cả, em thừa biết ba em nhìn nhận chúng ta ra sao, vì sao em còn nhận tiền của ông ấy?
Vừa nói, Giang Đào vừa nhét tấm thẻ vào tay cô, đoạn bảo:
- Trả lại cho ba em đi.
- Anh nhất định phải làm vậy sao? Chỉ cần anh nhận tấm thẻ này, ba em sẽ tán thành cho hai đứa lấy nhau, chỉ vậy mà anh cũng không đồng ý sao? Giang Đào, anh đừng nghĩ vậy, dù sao số tiền này cũng sớm muộn thuộc về anh. Em không thạo việc ở công ty, khi chúng mình lấy nhau rồi, chẳng mấy sẽ tới lượt anh tiếp quản, sao bây giờ anh còn cố chấp đến vậy.
- Anh thế này mà em bảo là cố chấp? Lẽ nào em thực sự thích một người đàn ông chỉ đủ tư cách yêu em, khi anh ta sẵn sàng chấp nhận sự áp đặt của ba em? Nhẽ nào em không mong anh là người đàn ông dùng chính sức lực của mình để mang lại cuộc sống hạnh phúc hơn cho người mình yêu?
Dứt lời, anh mở cửa, bỏ ra ngoài, để lại mình Phương Nghiên trơ trọi trong căn phòng, vỡ òa thành tiếng khóc. Phải rất khuya anh mới quay về, Phương Nghiên đã rạp mình ngủ quên trên bàn. Giọt nước mắt còn vương trên má, ắt hẳn cô đã khóc rất nhiều. Trong giấc ngủ, cô nấc lên từng chập như đứa bé con, khiến lòng anh quặn thắt, tay dịu dàng xoa lên gương mặt cô.
Như cảm nhận được sự đụng chạm, Phương Nghiên rùng mình mở mắt nhìn anh. Khi đã tỏ tường, cũng là lúc giọt nước mắt tràn ứa, lăn xuống.
Lau khô giọt lệ trên má cô, anh cất tiếng khe khẽ:
- Anh xin lỗi, hôm nay là lỗi của anh. Anh không nên nổi giận với em.
Anh ngập ngừng tiếp lời:
- Phương Nghiên, anh biết, được một người con gái như em yêu, đó là cái phúc cảu anh. Anh không đòi hỏi em bất cứ điều gì, chỉ trừ một điều duy nhất, chúng mình đừng nhận tiền của ba em, đừng bao giờ nhận, được không em?
Trong tiếng anh có sự van nài, thậm chí ánh mắt trao cô cũng toát lên vẻ gì đó tự ti. Phương Nghiên nhớ tới Giang Đào của thời mới quen, một con người kiêu ngạo, giờ đây lại thủ thỉ với cô những lời này, khiến cô không biết phải cảm động hay buồn đau, thôi đành gật đầu chấp nhận.
Thấy Phương Nghiên đồng ý, Giang Đào bất giác nhoẻn miệng cười. Họa hoằn lắm mới thấy nụ cười bẽn lẽn, đôi nét rụt rè như một đứa trẻ, song vẫn biểu lộ niềm vui tự đáy lòng anh. Anh đưa cô chiếc túi đương cầm trên tay:
- Anh mua bánh bao ngoài cổng Tây, em ăn đi. Tại khuya rồi, tiệm bánh kem đóng cửa, anh không mua được tiramisu.
Phương Nghiên nhận lấy chiếc túi, lòng nghèn ngẹn không biết diễn tả cảm xúc của mình ra sao, bèn đưa chiếc bánh bao lên miệng. Vừa trông cô ăn, Giang Đào vừa áp trán mình lên trán cô, anh nói rất khẽ:
- Phương Nghiên, anh không hề muốn em hy sinh tuổi xuân của mình để làm điểm nhấn trong cuộc đời anh. Anh chỉ muốn có em trên con đường đời, cùng em đi qua thanh xuân tươi trẻ, đến khi đầu bạc rang long. Bao giờ già nua, ngẫm lại chúng ta vẫn luôn có nhau trong đời,