Tác giả: Âu Tĩnh
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 134882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/882 lượt.
ến cho dục vọng chạm thẳng vào sâu hoa tâm, khiến cho tim cô đập gia tốc vì cảm giác tình dục khó nhịn.
“Thật tuyệt… Anh vừa vừa thôi…” Cô trợn tròn hai mắt, nhịn không được kêu lớn.
Hai tay anh ôm lấy hai bầu ngực cô, không tự chủ được đong đưa mông. Hoa huyệt của cô ấm áp lại ẩm ướt, anh không gấp rút di chuyển mà ngược lại vẫn nhẹ nhàng chậm rãi đến co thắt. Dường như là muốn tra tấn cô, anh chỉ lui ra, rồi lại tiến vào, động tác thong thả dị thường.
“Nhanh lên…” Chất lỏng từ trong hoa huyệt ngày càng tuôn trào một nhiều, làm cho hạ thể của cô khó chịu, khiến cho không khỏi cử động đón lấy cơ thể anh, hy vọng động tác của anh nhanh lên.
Lúc nghe thấy tiếng rên rỉ mềm mại đáng yêu của cô, anh không phụ mong muốn của cô, thay đổi tốc độ rất nhanh, thoắt ra thoắt vào, khiến cho cô không tự chủ được mà thét lên những thanh âm vô nghĩa, hai tay hai chân tóm chặt lấy anh.
Ngực anh phập phồng, cơ thể căng thẳng, mông không ngừng động, cảm giác được dịch mật của cô tràn ra ướt đẫm cả hai.
Cô suy yếu nằm trên sô pha, toàn thân giật lên kịch liệt. Trong lúc anh mãnh liệt tiến vào, khoải cảm tích lũy ngày một nhiều, khiến cô nhịn không được rên rỉ. Tiếp theo, anh động nhiên ngồi thẳng dậy, hai tay vòng ôm lấy cô, nhưng hai người vẫn dán chặt vào nhau.
Anh ôm cô, ngồi ở trên sô pha, để cho cô ngồi ở trên người mình, biến thành nữ trên nam dưới.
“Em cử động xem nào.” Anh muốn cô cử động.
Cô ngồi thẳng lại, lắc lắc mông mỗi một lần ngồi thụp xuống, dục vọng kiên đỉnh của anh lại mạnh mẽ chạm vào hoa tâm, khiến cho cô hưng phấn cực điểm, thân mình không tự chủ ngả về phía sau, đồng thời run rẩy kịch liệt.
Anh ngồi trên sô pha, hai tay xoa bóp bầu ngực trắng noãn của cô, thỉnh thoảng dùng sức niết mặt một nụ hoa sưng đỏ, còn vươn đầu lưỡi mà nhẹ nhàng liếm láp.
“A…” Toàn thân cô như lửa nóng, cảm thấy sâu trong hoa huyệt đang mãnh liệt co rút, toàn thân không tự chủ được co rúm lại.
Đột nhiên, anh lại ôm cô thay đổi tư thế, khiến cho cô lại nằm xuống sô pham sau đó thẳng tiến vào sâu trong hoa huyệt của cô.
Anh thở phì phò, nhưng vẫn ra sức tiến vào, hoa huyệt của cô trong lúc ân ái kịch liệt mà không ngừng co rút chặt hơn, hai người siết chặt lấy đối phương.
Rốt cục, dục vọng của anh căng tràn đế tột đỉnh. Một dòng dịch nhiệt phóng thích, hai người đạt tới cao trào…
Tâm tình Hoàng Nguyên Cần không yên ngồi trên xe Khang Trọng Lâm. Sở Duyên Vũ nhìn thấy hai người họ đang tranh chấp, thế mà lại không nghĩa khí gọi taxi đi về, khiến cô muốn cầu cứu cũng không được.
“Trọng Lâm.” Cô sợ hãi kêu nhỏ.
Khang Trọng Lâm không để ý tới cô, mặt giận tái xanh.
“Xin lỗi.” Cô nuốt nuốt nước miếng. “Em chỉ là buột miệng mà nói nói hưu nói vượn, em cam đoan là em không có hẹn với đàn anh Tân Khải, cũng không có đi thuê phòng.”
Anh vẫn không thèm để ý cô.
“A?” Cả người cô cứng đờ, toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Một lúc sau.
“Đây… Chúng ta tới đây làm gì?” Hai má Hoàng Nguyên Cần đỏ lên, trái tim cũng đập loạn nhịp cả lên khi nhìn xung quanh. Không ngờ Khang Trọng Lâm lại mang cô tới một khách sạn, khiến cô bỗng nhiên lo lắng.
“Là em nói muốn thuê phòng, cho nên anh mang em tới đây thuê một phòng.” Khang Trọng Lâm tà ác nói.
“Em không có...” Mặt cô đỏ hồng, tim đập loạn đưa mắt nhìn quanh, lần đầu tiên đi vài khách sạn kiểu này, trái tim cô đập mạnh tưởng chừng muốn rớt ra.
Phòng được trang hoàng tương đối tinh xảo, còn có ghế dựa có tạo hình đẹp mắt, quan trọng nhất là trần nhà phía trên giường được lát toàn bằng gương.
Anh cầm lấy điều khiển từ xa nhấn mở, trong tivi liền truyền ra thanh âm ngâm nga.
Lập tức mặt cô lại càng đỏ hơn, hai chân nhũn cả ra, lo lắng đến đáng thương ngồi xuống ở trên giường, không ngờ vừa ngồi lại lập tức phát ra thanh âm kỳ lạ, cái nệm lại còn lay động không ngừng.
Cô sợ tới mức nhảy dựng lên, anh lại cười ha ha.
Thừa dịp cô tò mò nhìn tới nhìn lui, anh đột nhiên lấy ra một bó hoa đưa cho cô.
“Lại đây, cho em này.”
“Cho em?” Cô sửng sốt. Không phải anh đang giận sao?
Dường như anh hơi xấu hổ hắng giọng. “Không phải em thích hoa sao? Anh tặng cho em.” Về phần bó hoa hướng dương Tân Khải tặng cho cô thì đã sớm bị anh âm thầm vứt bỏ.
“Cám ơn.” Cô vui vẻ mỉm cười. Tuy nhiên cô lại nghe thấy tiếng ngâm nga đầy tình tứ phát ra từ tivi, mặt lại đỏ lên. “Chúng ta về nhà được không?”
Anh nhướn một bên mày, khóe miệng nhếch lên. “Vừa rồi dọc đường là ai trách anh không đối xử tốt với người ta, không tặng hoa cho cô ấy? Hơn nữa là ai nói sẽ đi thuê phòng với đàn ông khác?” Hiện tại anh đang giúp em hoàn thành nguyện vọng đấy thôi.”
“Thuê phòng chỉ là em tức giận lên nói bậy thôi, anh không nên tin là thật.” Cô lo lắng giải thích, sợ anh lại bỗng nhiên điên lên, khiến cho cô không thể ngóc đậu dậy tại đây.
“Anh lại nghĩ là thật. Em đã nói như thế nên anh nhất định phải giúp em hoàn thành nguyện vọng.”
Không nhìn tới vẻ kích động của cô, anh đưa cho