Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Phải Tiểu Thư 0 Điểm

Yêu Phải Tiểu Thư 0 Điểm

Tác giả: Lục Phong Tranh

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/907 lượt.

lặng chạy nhanh như vậy sao." Trần Quang Tông chưa từ bỏ ý định tiếp tục kêu gào "Tớ nói thật, cậu hôm nay nhất định phải mời tớ ăn kem, nếu không. . . . . . Hừ hừ!" Anh híp hai mắt lại thành một đường hẹp nhỏ dài, làm vẻ mặt hung ác không dễ chọc.
"Nếu không thì như thế nào?" Bạch Thư Duy vẫn ung dung hỏi anh.
Nhếch môi thoáng nở nụ cười, Trần Quang Tông đầu tiên là nhìn ngắm bốn phía, xác định người ái mộ Bạch Thư Duy đang ở xa xa bên kia, thì làm bộ mặt thần bí tiến tới bên lỗ tai anh.
"Ngày hôm qua tớ đã thấy cậu ôm Kha… Dụ… Phân." Sau đó anh nhích người ra xa tạo một khoảng cách an toàn "Nếu là tớ không cẩn thận mở miệng nói lớn, tiết lộ tin tức. . . . . . " Anh cố ý không nói hết cười gian nhìn Bạch Thư Duy, chờ Bạch Thư Duy ngoan ngoãn tuân theo đề nghị của anh.
Ai bảo ngày hôm qua Bạch Thư Duy hại anh thấy thì tất cả những thứ đó như sét đánh ngang tai, còn tưởng rằng mắt của mình bị hỏng.
Quay đầu lại nhìn Trần Quang Tông, Bạch Thư Duy thu lại nụ cười tươi rói.
Anh hiểu Trần Quang Tông đang uy hiếp mình, nhưng người này trên người có mấy cọng tóc anh đều biết, trước khi uy hiếp người khác anh ta nên cẩn thận đếm xem mình có bao nhiêu lợi thế.
Bạch Thư Duy khẽ nhíu mày rồi nhàn nhã nhìn Trần Quang Tông, khóe miệng nhếch lên "Vậy cậu tốt nhất đóng chặt miệng của mình lại, nếu không thì không chỉ buổi sáng chủ nhật sẽ không có người tới sân banh chơi bóng với cậu, về sau cũng sẽ không có người nào giúp cậu chứa chấp Trần Diệu Tổ, cậu đi hẹn hò hãy mang Trần Diệu Tổ theo làm bóng đèn đi!" Vỗ vỗ bả vai cứng ngắc của đối phương, anh còn nói "Tớ tin tưởng A Tổ dễ thương nhất định sẽ chiếu cho cậu và cô gái may mắn thật sáng. Cô bé là một em gái tốt mà, không phải sao?"
Trần Quang Tông líu lưỡi, khóe miệng khẽ run run.
Trần Diệu Tổ? Trần Diệu Tổ trời đánh! Mỗi lần nghĩ đến đứa em gái như quỷ linh tinh thối trong nhà thì Trần Quang Tông đã biết chiếu sáng như thế nào rồi, vô cùng oán giận Diệu Tổ.
Anh vẫn nhất định tin rằng ba mẹ làm loạn mới sinh ra đứa nhỏ loạn liên quan đến anh cái rắm ấy? Tại sao muốn anh thân là một thiếu niên anh tuấn làm trâu làm ngựa như một người vú khi đứa nhỏ đó mới năm tuổi? ! Ghê tởm hơn chính là, đứa nhỏ không có việc gì sao lại lấy tên là Diệu Tổ với không Diệu Tổ, quả thực là là muốn chọt bể cái tên Quang Tông, anh là con cả cơ mà.
". . . . . . Cậu… Cậu nói thật hả?" Trần Quang Tông kinh sợ hỏi.
Sờ sờ cằm rồi nhún vai, khuôn mặt đẹp trai của Bạch Thư Duy cười tươi, cho Trần Quang Tông một vẻ mặt đáng đánh đòn "Cậu cứ nói thử đi".
Trần Quang Tông bị hù chết, vội vàng đuổi theo, cố làm người bạn tốt kề vai sát cánh với anh "Bóp vai cho cậu nhé..., anh em tốt, tớ nói giỡn, tớ thật sự chỉ đang đùa giỡn. Anh em tốt như vậy, tớ mời cậu ăn kem một tuần lễ có được không? Tớ mời cậu ăn kem một tuần lễ luôn!"
Bạch Thư Duy cười cười đi tới bồn rửa tay, mở vòi nước ra rồi cong người xuống, vốc nước rửa mặt.
Trần Quang Tông đứng bên cạnh băn khoăn hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được hỏi "Này, không phải nghiêm túc chứ?"
"Cái gì?"
"Kha Dụ Phân! Cậu ấy không phải vẫn luôn đối xử lạnh lùng sao? Cậu và cậu ấy đã tiếp cận với nhau từ khi nào, cư nhiên. . . . . ." Trần Quang Tông làm một động tác ôm tức cười "Như thế nào?"
"Bất quá, ánh mắt của cậu cũng thật đủ đặc biệt."
"Là Kha Dụ Phân. . . . . . Được, tớ thừa nhận, dung mạo của cậu ấy coi như xinh đẹp, nhưng cậu ấy là Kha Dụ Phân, nghiêm túc, khô khan, không thú vị. Đừng nói là mẹ của cậu ấy còn hơn thế, bà ấy dùng lỗ mũi nhìn người, mỗi lần nghe mẹ cậu ấy nói chuyện, tớ đều cảm thấy khoang mũi sắp bị nhiễm trùng."
Bạch Thư Duy cảm thấy bạn mình hình dung người khác mà bật cười "Mũi mẹ Kha và mũi của cậu dùng chung sao."
"Mẹ nó, cậu thật là, cậu cư nhiên giúp lão bà bà đó nói chuyện !" Anh tức muốn dậm chân.
Có lẽ, có một chút kích động vì cái ôm trong nháy mắt đó. Nhưng nếu không phải là loại kích động đó, bọn họ có thể gần nhau như vậy sao? Anh trước kia không kích động, không tích cực, có lẽ bắt đầu từ bây giờ anh nên bất chấp tất cả ra sức mới được . . . . . . Kích động. Ha ha.
"Cậu cười cái gì?" Trần Quang Tông thấy ngứa mắt hỏi.
Không muốn vòng vèo, Bạch Thư Duy tức giận nhìn nhìn đồng hồ đeo tay "Tớ khuyên cậu đừng ở đây mà dài lưỡi nói chuyện lung tung nữa, Trần Diệu Tổ nhà cậu sắp bạo động ở vườn trẻ rồi đó."
"A… thiếu chút nữa quên nha đầu thối đó! Không được, tớ đi trước đây bái bai, à còn món kem, hôm sau sẽ bù cho cậu." Trần Quang Tông biến mất như chân có bôi dầu, trước khi đi không quên hỏi "Chủ nhật đi chơi bóng chứ? Sau này Trần Diệu Tổ vẫn có thể tiếp tục ở nhà của cậu chứ?"
Thấy Bạch Thư Duy gật đầu, cuối cùng Trần Quang Tông mới an tâm rời bước.
Bạch Thư Duy bất đắc dĩ cười cười rồi lên lầu, đi về phía phòng học.
Kha Dụ Phân hôm qua sau khi thi số học bị 0 điểm, hôm nay lại ôm trứng vịt nữa!
Vừa phải chịu đựng bàn tay bị đánh đau đớn, vừa phải chép phạt 10 lần bài thi số học. Hai ngày đều gặp hai giáo viên ác như nhau, Kha Dụ Phân cảm gi