Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Lục Phong Tranh
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 134897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/897 lượt.
số lượng giác đối với số phận của nàng có đúng cái rắm gì không?
Nghe cô bộc lộ tức giận công khai, Bạch Thư Duy lui về phía sau, không lên tiếng mà chỉ cười.
"Người nào? !" Kha Dụ Phân nghe tiếng cười bỗng xoay người, nhìn thấy khóe miệng của Bạch Thư Duy đang cười trộm, hơi chột dạ ". . . . . . Cậu...cậu đã vào phòng học lúc nào, sao lại không lên tiếng?" Cô bĩu môi thầm tính toán, anh chẳng lẽ nhìn thấy bộ dáng của cô vừa mới như người điên gào thét sao?
Không trả lời thẳng mà anh nâng chân bước đến đối diện cô. "Viết phạt còn chưa viết xong?"
"Không phải, là thầy giáo số học lại đưa thêm bài thi." Cô lắc đầu rồi một tay chống cằm, bộ mặt giống như khổ não. Đột nhiên, mắt cô sáng lên.
Bạch Thư Duy không chỉ chơi bóng rổ hay mà học cũng rất giỏi, nếu như có thể thì nói anh dạy số học cho cô, không chỉ có thể tranh thủ thời gian chung đụng với anh, lại có thể giải quyết môn số học khó ưu này, đây không phải là chuyện vẹn toàn hai bên sao.
Nếu trước kia, cô quả quyết không dám có ý nghĩ này, nhưng đối với Kha Dụ Phân đã trải qua cái chết mà nói, dù phải làm mặt dày, dù chỉ có thể đến gần thêm một giây, cô đều muốn nắm chặt, không muốn lãng phí.
Hết cách rồi, cuộc sống trước đây quả thật quá nhàm chán, hoàn toàn thất bại cho đến khi kết hôn, kinh nghiệm yêu cô cũng chưa từng nếm qua.
Cô không muốn lại làm một cô tiểu thư như vậy, cô muốn cùng Bạch Thư Duy nói yêu, yêu ——
Thử hỏi đối với hai học sinh cấp 3 chỉ mới 18 tuổi, lại sắp thi đại học mà nói, còn có phương pháp gì danh chính ngôn thuận hơn việc học chung?
"Bạch Thư Duy, cậu có thể dạy tớ môn số học không?" Mắt to tròn vo nhìn anh, ánh mắt đầy thành khẩn và thỉnh cầu, thoạt nhìn rất điềm đạm đáng yêu. Bạch Thư Duy thấy thế thì tim lỡ một nhịp đập, còn chưa kịp lên tiếng, tay nhỏ bé mềm mại đã kéo vạt áo của anh, giục anh ngoan ngoãn ngồi vào cái ghế đối diện.
Bạch Thư Duy nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Kha Dụ Phân vào ngày đó, cô cũng chủ động lôi kéo anh như thế này, muốn anh dạy cô chơi xích đu, mà anh cũng giống như bây giờ, không thể chống đỡ lại, mặc cho cô định đoạt.
"Nè, chính là đống bài tập này. Thầy giáo số học bảo ngày mai muốn tớ thi thử, tớ không muốn bị 0 điểm. . . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại nhăn lại giống như trái khổ qua, nhìn thấy vô cùng đáng thương.
Bạch Thư Duy hiểu, thầy giáo số học chắc chắn sẽ không để cho người khác dễ chịu, hơn nữa cô hai ngày nay đã bị đánh quá nhiều, da thịt mềm mịn ở lòng bàn tay còn nhìn thấy dấu vết mờ mờ, nếu ngày mai lại bị đánh. . . . . .
Gật gật đầu, anh vứt đi cảm xúc khó chịu lúc nãy, mà cảm thấy đau lòng cho cô.
Không hề nghĩ ngợi, anh cầm bài thi lên, nhìn sơ đề bài một lát "Không làm được câu nào?"
Cô nở một nụ cười, lắc đầu vô tội.
Hóa ra là. . . . . . Toàn bộ? !
Bạch Thư Duy trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt ngoài ý muốn. Bài thi bình thường này cũng không khó, lấy khả năng của cô nhất định sẽ lấy được điểm cao môn số học, nhưng nhìn dáng vẻ hốt hoảng luống cuống trên mặt cô thì không giống là đang lừa anh.
Tại sao vậy, môn số học sở trường của cô lại bị trứng ngỗng, bây giờ đề bài không làm khó được thầy giáo số học tiểu học cô cũng không làm được, chẳng lẽ thật sự bị Trần Quang Tông ném bóng trúng đầu bị ngu rồi?
"Làm sao vậy? Cậu không phải. . . . . . Cậu sẽ không đi chứ." Thấy anh ngẩn người không phản ứng, cô không nhịn được chất vấn anh.
Không biết điều gì hết, dù gì thành tích của anh cũng đứng top 10 ở trong lớp, cư nhiên lại xem thường anh!
Thấy đối phương xem thường mình như vậy, Bạch Thư Duy tức giận mở sách giáo khoa số học ra, chỉ vào một công thức "Ráp số vào công thức này sẽ có đáp án."
"Gào thét, thì ra có công thức, hại tớ nghĩ thiếu chút nữa bể đầu." Ánh mắt cô tỏa sáng, vừa nhập số vào công thức vừa bất mãn, cảm giác mình bị đề toán học này đùa bỡn. "Đáng chết công thức, chuyện đã lâu rồi, ai còn nhớ chứ?" Bạch Thư Duy thính tai nghe được cô lầu bầu, phản bác "Công thức này là ngày hôm trước mới dạy." Đâu có lâu.
Kha Dụ Phân sửng sốt, đầu trống rỗng mấy giây rồi vội vàng nặn ra nụ cười cứng ngắc "Ờ, thì ra là ngày hôm trước, nhất định là do học nhiều quá cho nên quên, ha ha ha." Cô vừa gõ đầu vừa nắm tóc, bộ dáng vô cùng buồn cười.
"Cậu nhất định vì vừa học bài mới, vừa ôn bài cũ nên mới bị lộn như vậy." Anh không hề nghĩ ngợi, đưa tay ngắt mũi của cô. Hành động thân mật bất thình lình như vậy khiến nhịp tim của Kha Dụ Phân tăng nhanh, cả người nóng lên "Ha ha ha, đúng, đúng." Hồi hộp lại xấu hổ nên mở miệng cười trừ.
Thừa dịp Bạch Thư Duy giúp cô xem đề khác, cô quay đầu sang hướng khác há miệng thật to hít vô.
Nguy hiểm thật, anh không có phát hiện chỗ nào kỳ quái gì chứ?
Kha Dụ Phân không dám tưởng tượng, nếu anh phát hiện cô thật ra đã 28 tuổi và đến từ 20 năm sau, nhất định sẽ xem cô như quái vật.
Nhưng. . . . . . Anh nhéo lỗ mũi cô là có ý gì?
Trêu chọc cô? Suy diễn này làm cho mặt cô càng đỏ hơn.
"Này, đề này chỉ là khái niệm khái niệm. . . . . ."
Nghe tiếng của anh, cô nha