Tác giả: Lục Phong Tranh
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 134900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/900 lượt.
ác tay của mình sắp gãy đến nơi.
Tưởng rằng chỉ cần mang bài số học chép phạt đến trước mặt thầy giáo là xong, nhưng không ngờ cô còn chưa thoát được, không nghĩ thầy giáo số học sẽ nghĩ ra chiêu này đối xử với cô.
Đổi mấy con số rồi lại đổi câu hỏi, đưa một đề thi mới tinh ra trước mặt Kha Dụ Phân.
A. . . . . . Cô không biết, cô đã quên sạch sạch hết rồi!
Sống lại cuộc sống mười tám tuổi từ đầu, Kha Dụ Phân phát hiện mình một chút ưu thế cũng không có, hoàn toàn không có cách nào theo kịp mọi thứ, nhất là thời gian căng thẳng này, cảm giác vô cùng đặc biệt
"Kha Dụ Phân, hai ngày nay em làm sao vậy? Rốt cuộc có ý đồ gì vậy? Hai đề toán đơn giản như vậy cũng không làm được, như vậy làm sao có thể thì đại học được? ! Em còn thua cả một thầy giáo số học dạy tiểu học." Thầy giáo số học giận đến mức tóc giả cũng run lên.
Đúng rồi, mười tám tuổi rồi, lớp mười hai, sắp thi đại học. . . . . . Thành thật mà nói, Kha Dụ Phân cũng không biết làm sao để dùng cái đầu 28 tuổi bị thoái hóa để thi đại học nữa.
Nhưng mặc kệ cô là 28 tuổi hay là 18 tuổi, những chuyện này cô phải vượt qua. Kha Dụ Phân ngậm miệng, rụt cổ để thầy giáo chửi rủa cho hả giận.
"Cầm bài thi này, mỗi một đề phải làm cho đến khi nào hiểu hết mới thôi, ngày mai tan học đúng thời gian này tới tìm tôi, thi thử một chọi một, nếu có một đề không biết. . . . . ." Số học thầy giáo không nói hết lời mà dùng ánh mắt hung dữ kết thúc lời của ông.
Ngày mai? !
Cho nên ngày mai cô có lẽ còn ôm trứng vịt, cô còn có thể bị đánh, cô còn có thể tiếp tục bị chép phạt 10 lần? Đáy mắt Kha Dụ Phân thoáng qua vẻ không ổn, nhưng cũng chỉ có thể cứng rắn đón lấy, xin lỗi rồi rời khỏi phòng làm việc của giáo sư.
Đây cũng chính nguyên nhân tại sao mà bây giờ cô còn ở trong phòng học chép phạt.
Không hiểu, những đề này đối với cô mà nói giống như là đầm rồng hang hổ, cô có nhìn cũng không hiểu, nguyên cái bài thi nhiều câu như vậy, một câu cô cũng không thể trả lời được.
"A… Tôi muốn điên rồi! Tôi thật sự muốn nổi điên! Trước kia không phải như vậy, tôi trước kia rất lợi hại, nhưng mới trôi qua một thời gian, sát thủ số học đã không còn nữa, tôi biết ngay là trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí mà, giá cao. . . . . Giá này cũng quá cao!" Phiền não Kha Dụ Phân vồ mạnh vào đầu mình, giống như một người điên gục xuống bàn rầm rì. Mái tóc thẳng mượt đã bị cô gãi thành tổ chim, hoàn toàn đánh mất hình tượng của cô trong quá khứ.
Bạch Thư Duy vào phòng học lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Kha Dụ ngồi ở trong phòng học một mình, vừa nắm tóc vừa ai oán nói, cử động vô cùng khôi hài và trẻ con, nhưng. . . . . .
Cô đang nói cái gì? Cái gì trước kia không phải như vậy? Cái gì trên đời này không có bữa trưa miễn phí? Nếu không thì trước kia như thế nào? Trong miệng cô lầm bầm cái gì mà giá cao?
Nghi vấn đó như cục đá rơi vào hồ nước, trong lòng Bạch Thư Duy lại dâng lên sóng gợn lăn tăn.
Ngoài ý muốn bắt gặp một màn này, Bạch Thư Duy cảm thấy Kha Dụ Phân trước mắt không giống người con gái nề nếp, lạnh lùng không thú vị trong ký ức của anh. Mặc dù làm anh buồn bực hoang mang, nhưng có thể thấy cô mỉm cười, làm những hành động trẻ con, anh lại cảm thấy còn rất. . . . . . Đáng yêu? !
Đáng yêu? Không thể nào, hai chữ này lúc nào thì có thể dùng để hình dung Kha Dụ Phân hả? !
Bạch Thư Duy nhướng mày, vừa suy nghĩ lúc nãy cô lẩm bẩm cái gì giá cao, vừa nhìn bóng lưng của cô buồn bực ngẩn người nhưng không biết chỗ nào kỳ quái.
Mà Kha Dụ Phân bị môn số học làm cho quay cuồng, không hề chú ý tới có người ở sau lưng, ngược lại sau khi phát tiết lại đột nhiên ý thức được mình đã có nhưng hành động cử chỉ không ưu nhã, vội vàng ngồi thẳng người lại, lấy tay thay lược vuốt lại tóc khôi phục lại hình tượng ban đầu.
"A, mình bị làm sao vậy? Làm gì có người nào ở đây!" Cảm thấy chuyện bản thân quan tâm hơi buồn cười, cô lại cười khúc khích mấy tiếng, không quên lầu bầu "Kha Dụ Phân à Kha Dụ Phân, mày đó. . . . . . Thật là hết cách!"
Hết cách rồi, nhất thời không thể thoát khỏi được gánh nặng thục nữ, dù sao cũng đã gắn với cô 28 năm, bệnh đã đã ngấm vào người rồi. Cô gõ gõ đầu của mình khỏa lấp.
"Không được, không thể bị những đề thi này đánh bại!" Không bằng một thầy giáo số học tiểu học thì đúng là một loại vũ nhục với thầy giáo số học, quá tam ba bận, thi bị trứng vịt cũng vậy, cô cũng không muốn chọc giận thầy giáo lại bị đánh lần nữa.
Cô chấn an lại tinh thần, nắm chặt bút trong tay, nhìn chằm chằm vào bốn đề toán trước mắt. Chốc lát sau.
"Aizzz, không được, vẫn chưa được, gào thét ——" Cô không hề thục nữ đá cái ghế mấy cái "Hừ, hàm số lượng giác chết tiệt, phách lối cái gì, coi như không hiểu hàm số lượng giác thì mười năm sau bản tiểu thư không phải sống rất tốt sao!"
Đây là sự thật. Trong cuộc đời, cô thuận kỳ vọng thi đậu đại học hệ âm nhạc theo ý của mẹ, nhưng vì ngại năng khiếu có hạn, không thể trở thành nhạc công Piano xuất sắc, không thể làm gì khác hơn là đến phòng học Piano trên phố âm nhạc, thử hỏi hàm