Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
Được, vậy tôi xin đi trước. Có chuyện gì anh cứ liên lạc với tôi, lúc nào củng được.” Ninh Hi bỗng nhiên nâng tay lên khẽ vỗ trán một cái, “Ai nha” một tiếng: “Trí nhớ của tôi tệ quá, tôi có đem một ít tài liệu từ Lạc Hải đến đây cho em mà lại để quên ở khách sạn mất rồi.”
Ninh Hi nhìn Tưởng Chính Tuyền, giả bộ lộ ra biểu tình cực kì đáng thương: “Nếu em không phiền tôi một mình ở đây lẻ loi hiu quạnh, không người quen biết, ngày mai lại cùng tôi ăn bữa cơm nữa được không?” Hắn thấy Tưởng Chính Tuyền thần sắc trầm ngâm, liền bồi thêm một câu: “Đương nhiên, nếu em bận không có thời gian thì cũng không sao, ngày mai tôi sẽ mang tài liệu tới cho em.”
Tưởng Chính Tuyền thấy thái độ của hắn đã nhún nhường hạ mình, cũng nói đến như vậy, nếu cô không đồng ý với hắn, dường như có chút quá đáng. Vì vậy gật đầu mỉm cười nói: “Được rồi.”
Ninh Hi nhất thời cười tươi như hoa: “Vậy cứ làm như đã nói đi. Tôi đặt nhà hàng xong sẽ gọi điện thoại đến báo cho em.” Tưởng Chính Tuyền gật gật đầu.
Ninh Hi đứng dậy: “Để tôi đưa em về, đã trễ thế này nếu để em đi một mình tôi sẽ không an tâm.” Tưởng Chính Tuyền mỉm cười cự tuyệt: “Trị an ở Ninh Thành rất tốt, anh không cần lo lắng thế đâu.”
Ninh Hi cực kỳ kiên trì: “Trị an dù tốt đến mấy cũng sẽ có một lúc nào đó sơ sảy, để tôi đưa em về tận nhà an toàn mới có thể yên tâm.”
Tưởng Chính Tuyền bất đắc dĩ hết cách, bên ngoài nhà hàng nhiệt độ đã xuống dưới âm mấy độ, vừa đẩy cánh cửa ra, không khí lạnh lẽo tựa như mũi tên từ bốn phương tám hướng ập vào người. Cô cũng ngại đứng giữa cơn gió lạnh dùng dằng với hắn, đành phải cùng hắn lên taxi đi về.
Xe cộ ban đêm cũng giảm đi so với ban ngày rất nhiều, dọc đường chỉ gặp đèn xanh, chẳng mấy chốc taxi đã dừng ngay dưới lầu nhà hai người. Tưởng Chính Tuyền: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về, tôi tới nhà rồi, tạm biệt!”
Ninh Hi liếc trái liếc phải nhìn quang cảnh xung quanh, không khỏi nhíu mày thật chặt. Hắn rút tiền ra đưa cho tài xế taxi, bồi thêm câu “không cần trả lại”, liền xuống xe đi theo cô: “Teresa, để tôi đưa em lên lầu.”
Tưởng Chính Tuyền: “Không có việc gì, tự tôi lên cũng được …” Lời của cô mới nói được một nửa, nhìn theo hướng ánh mắt của Ninh Hi, bỗng thấy được một thân ảnh quen thuộc từ trong bóng tối chậm rãi đi ra: “Không cần, cô ấy đã về đến nhà rồi.”
Ninh Hi giương mắt đánh giá người đàn ông tràn ngập địch ý, đang tỏ rõ quyền sở hữu trước mắt này. Đèn đường mờ nhạt, nửa khuôn mặt Nhiếp Trọng Chi bị khuất dưới bóng cây tối mịt, hình dáng ngũ quan không quá rõ ràng. Nhưng dù như thế, Ninh Hi vẫn có cảm giác người đàn ông đang đứng trước mặt mình nhìn rất quen mắt.
Lúc này Nhiếp Trọng Chi cũng không chút khách khí mà đánh giá đối phương.
Dáng người cao ngất, diện mạo tuấn mỹ bất phàm, trang phục trên người cầu kì tinh tế, phong thái tao nhã nhưng thận dè dặt, người trước mắt này tất cả đều cho thấy hắn có một cuộc sống sung túc đầy đủ, trên hắn có một phong thái bất phàm, thong dong bình tĩnh. Người như vậy hắn cũng không xa lạ, thậm chí có thể nói quen thuộc được ngay, bởi vì trước khi bị phá sản, hắn cũng là một người giống như họ.
Thì ra đây là Ninh Hi! Điều khiến Nhiếp Trọng Chi cảm thấy chướng mắt chính là, hắn dùng tư thái của người đi che chở đứng bên cạnh Tưởng Chính Tuyền, một đôi tuấn nam mĩ nữ như Kim Đồng Ngọc Nữ, chỉ vừa đứng cạnh nhau thôi, bất luận nhìn từ góc độ nào, cũng đều thu hút ánh nhìn như người mẫu trên áp-phích tuyên truyền.
Ninh Hi rất bình tĩnh hơi cúi đầu mỉm cười: “Teresa, đã có người đến đón em rồi, vậy tôi cũng quay về khách sạn đây.” Tưởng Chính Tuyền gật đầu: “Vâng, cảm ơn anh.”
Hai người nhìn Ninh Hi đứng bên đường đón xe rời đi. Gió lạnh rít gào, len lỏi qua mọi lớp quần áo, đâm thẳng vào da thịt.
Bởi vì vội vàng chạy xuống dưới, hắn chỉ mặc bộ đồ dài mà rộng rãi thường ngày bên ngoài. Nhiếp Trọng Chi cúi đầu nhìn một thân ăn mặc lôi thôi lếch thếch của mình, lại nhớ tới dáng vẻ phong độ ngọc thụ lâm phong của Ninh Hi, lại nhìn Tưởng Chính Tuyền xinh đẹp kiều diễm, chưa bao giờ hắn cảm thấy xấu hổ tự ti như lúc này.
Hắn bây giờ, không còn xứng với cô nữa!
Đây sớm đã là sự thật rõ ràng. Đêm nay sự xuất hiện của Ninh Hi lại một lần nữa lạnh lùng nhắc nhở hắn về sự thật này!
Sớm hay muộn cô cũng sẽ rời hắn mà đi! Sớm muộn gì mà thôi!
Buổi chiều ngày hôm sau, Tưởng Chính Tuyền đang vùi đầu vào công việc, phải làm nhanh chóng để nộp cho Ninh Hi mang về công ty. Bận rộn cả buổi, bỗng nghe thấy Nhiếp Trọng Chi hỏi cô: “Tối nay sẽ ăn sườn heo, em muốn nấu theo món gì?”
Cô đột nhiên nhớ ra, đã quên nói với hắn đêm nay cô cũng sẽ không ăn ở nhà. Tưởng Chính Tuyền xoa cổ đứng dậy, ngập ngừng nói: “Tối…tối nay tôi còn có hẹn ăn cơm với giám đốc của tôi.”
Không khí lưu động trong phòng nháy mắt giống như đứng im lại. Nhiếp Trọng Chi hồi lâu sau mới nhẹ nhàng mà “Uh” một tiếng, sau đó xoay người đi vào phòng của mình. Hình bóng hắn thật lạ lùng, tựa như mang theo một loại tịch m