Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.
theo thói quen mà đem bốn cái còn lại trong tô gắp sang cho Nhiếp Trọng Chi.
Tiệm hoành thánh này cũng không lớn lắm, sát hai bên vách tường kê vào hai cái bàn nho nhỏ. Bên cạnh bọn họ là một bàn của cặp vợ chồng trung niên ngồi đối diện nhau, bà vợ mặc một chiéc áo lông màu tím cũng làm y như thế, đem hoành thánh không ăn hết đưa sang cho ông chồng mình: “Em ăn no rồi, cho anh.” Ông chồng mập mạp nhận lấy tô, vừa ăn vừa nói: “Lần nào anh cũng phải ăn cơm thừa giúp em, em xem, người anh đã béo đến mức này rồi. Nhớ lại năm đó, anh cũng từng là một anh chàng đẹp trai có tiếng ở khu phố chúng ta đấy!”
Bà vợ cười tủm tỉm nói: “Béo thêm một chút càng tốt, anh càng béo càng khó coi thì càng ít phụ nữ quấn lấy anh.” Ông chồng ngẩn ngơ, vuốt cái đỉnh đầu “Địa Trung Hải” của mình, chợt như bừng tỉnh mà nở nụ cười: “Thì ra mấy năm nay em có âm mưu này. Trách không được mỗi ngày đều nấu nhiều đồ ăn ngon như vậy cho anh ăn.” Bà vợ nghe xong, chống eo cười hì hì mấy tiếng: “Vậy bây giờ anh đã biết âm mưu của em rồi, còn muốn ăn nữa không?”
Ông chồng có lẽ vô cùng hiểu vợ mình, miệng ngọt dỗ dành: “Ăn, đương nhiên là ăn rồi…Đồ ăn của bà xã anh tuy rằng nấu bình thường, nhưng cũng phải xếp thứ ba trên thế giới này. Cả đời anh ăn cũng không bao giờ chán!” Bà vợ kia vô cùng đắc ý, trên mặt cười tươi như nở hoa.
Hạnh phúc bình thản lại ấm áp như vậy, Tưởng Chính Tuyền nghe được bất giác mỉm cười, ngẩng đầu lên, liền chạm phải nơi sâu nhất trong đáy mắt Nhiếp Trọng Chi.
Hai người đi ra tính tiền, bên ngoài màn đêm đã bắt đầu buông xuống, chỉ có ngọn đèn trong trẻo chiếu sáng xung quanh.
Hai người vai sánh vai đi bộ, mới được vài bước, Nhiếp Trọng Chi bỗng nhiên cất tiếng: “Đợi chút.” Tưởng Chính Tuyền chưa hiểu có chuyện gì nên bước chân cũng dừng lại, chợt thấy Nhiếp Trọng Chi cúi người ngồi xuống, đưa tay giúp cô cột lại dây giày bị tuột ra.
Một người cao hơn một mét tám, giờ phút này đang ngồi xổm trước mặt cô, Tưởng Chính Tuyền cúi đầu, chỉ nhìn thấy được mái tóc ngắn đen nhánh của Nhiếp Trọng Chi.
Người qua đường đi bên cạnh hai người, đều dùng ánh mắt cực kỳ hâm mộ nhìn Tưởng Chính Tuyền, hâm mộ đối với cặp vợ chồng trẻ trông bề ngoài bình thường diện mạo lại rất đẹp này.
Kỳ thật chỉ là một chút chuyện rất nhỏ, nhưng Nhiếp Trọng Chi lại làm hết sức cẩn thận, nét mặt chuyên chú chậm rãi thắt lại từng nút, sau đó nhẹ nhàng siết chặt lại, mỗi một bước đều tỉ mỉ giống như đang gia công kim cương đá quý vậy. Cuối cùng hắn cũng vừa lòng mà đứng dậy mỉm cười: “Được rồi, đi thôi.”
Hắn trước kia cũng không phải chỉ có một lần ngồi xổm xuống giúp cô làm chuyện này, nhưng là lúc ấy, cô mỗi lần gặp là lại thấy hắn phiền, đối với hắn ngoại trừ phiền chán cũng chỉ còn phiền chán. Chỉ cần hắn ở bên cạnh cô, bất kể hắn làm chuyện gì cũng đều là sai, thậm chí cảm thấy ngay cả hắn thở cũng là sai lầm.
Cho nên, cô chưa bao giờ để ý cảm nhận tâm ý của hắn.
Cho nên, cô chưa bao giờ cẩn thận cảm nhận tâm ý của hắn.
Nhưng lúc này ý cười đang lưu động nơi đáy mắt hắn thật trong trẻo đẹp đẽ, mang theo một loại mỹ mãn không nói thành lời. Tưởng Chính Tuyền lại không dám nhìn thẳng vào đó, cô xoay mặt đi, trong lòng dâng lên một loại cảm giác yếu ớt. Giống như giờ phút này cô đang bị cuốn sâu vào tình yêu của hắn, được hắn nâng niu trong lòng bàn tay, cũng giống như vẫn luôn được hắn nâng niu trong tay vậy.
Hai người không nói gì với nhau, rảo bước chầm chậm đi vào ngã rẽ lối vào siêu thị. Trên đường dòng người xe qua lại như nêm, đèn đường, đèn nê ông, đèn xe bốn phía lấp lánh mờ ảo trong màn đêm. Gió lạnh ào ào thổi qua rít lại, nhưng trong lòng Tưởng Chính Tuyền lại ấm áp dào dạt, lúc sau cũng không còn cảm giác thấy lạnh một chút nào nữa.
Vào siêu thị, như thường lệ Nhiếp Trọng Chi đẩy xe, im lặng theo sát phía sau cô. Tưởng Chính Tuyền cầm danh sách đồ cần thiết, chọn lựa vật phẩm muốn mua, thỉnh thoảng xoay người lại trao đổi với Nhiếp Trọng Chi: “Cái này với cái này cái nào tốt hơn?” Kỳ thật hỏi cũng như không hỏi, mỗi lần Nhiếp Trọng Chi đều đáp lại cô: “Em thấy cái nào tốt thì mua cái đó.”
Lúc đi qua khu vực bày hóa mỹ phẩm, Tưởng Chính Tuyền chọn mấy bánh xà phòng, đưa lên mũi ngửi ngửi, lại đưa tới mũi hắn: “Anh thích mùi hương nào? Mùi cam, chanh hay là bạc hà?” Những ngón tay thon thon trắng nõn như ngọc, nhẹ nhàng chạm vào da thịt trên mặt Nhiếp Trọng Chi, một cảm giác ôn nhuận thản nhiên, Nhiếp Trọng Chi nao nao: “Cái nào cũng thích.”
Tưởng Chính Tuyền đem tình hình này báo lại cho anh trai Tưởng Chính Nam, Tưởng Chính Nam vui mừng không thôi, miệng không ngớt: “Tốt quá, tốt quá.” Từ chỗ anh trai cô biết được tình trạng thân thể của mẹ cũng rất tốt, cho nên trong lòng an tâm hơn nhiều.
Giữa trưa hôm nay, di động đặt ở trên bàn chợt đổ chuông ‘linh linh linh’, Tưởng Chính Tuyền nhìn vào, hai chữ Ninh Hi không ngừng nhấp nháy trên màn hình báo. Cô ấn phím nhận máy, liền nghe thấy giọng Ninh Hi truyền tới: “Teresa,