Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342122
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.
xe. Đầu ngón tay hắn thậm chí đã chạm được đến vài sợi tóc mềm mại của cô, nhưng hắn lại không dám chạm tiếp dù chỉ là một chút.
Hắn vẫn duy trì động tác này, khẽ giọng nói: “Tuyền Tuyền, đều là lỗi của anh. Em đừng lo nghĩ quá, nếu em thật sự mang thai, để anh chịu trách nhiệm với em, được không?” Thanh âm hắn không nặng, nhưng nói ra tựa như đinh đóng cột, từng chữ một thật rõ ràng.
Tưởng Chính Tuyền hai mắt vô hồn nhìn hắn, cô không còn tâm trí đầu để đi cẩn thận lý giải ý tứ trong lời nói của hắn. Hắn muốn phụ trách cái gì? Cô mới không cần hắn phụ trách. Tưởng Chính Tuyền chỉ cảm thấy mình như bị chìm vào hố sâu mông lung, ý niệm duy nhất trong đầu lúc này đó là: Ông trời, con xin ông, van xin ông, ngàn vạn lần không bị mang thai.
Tưởng Chính Tuyền thất hồn lạc phách quay về phòng ngủ của mình, để cơ thể đang run lên bần bật chui vào trong chăn làm nhộng: “Không, không thể nào, không có khả năng mình lại xui xẻo như vậy được.”
Nếu chuyện đó xảy ra thật thì sao? Tưởng Chính Tuyền hận không thể cứ như vậy buồn bực đến chết để quên luôn đi!
Sợ hãi tình yêu của anh 4
Tưởng Chính Tuyền ngày sợ đêm lo, cơm nước không màng. Cô đặc biệt lên mạng tìm hiểu về thời kì an toàn, tới tới lui lui xem đến mấy ngàn mấy vạn lần, cảm thấy có lẽ mình vẫn đang ở kì an toàn. Lại lén lút đi mua đủ loại que thử thai, nghe nói chỉ cần mang thai, vài ngày là có thể xét nghiệm được. Đo cái này thử cái kia, chẳng khác gì lấy mình ra làm chuột bạch. Tuy rằng mỗi lần đều cho kết quả như nhau là không có, nhưng cô mỗi ngày vẫn không khỏi lo lắng đề phòng, tựa như chim sợ cành cong vậy.
Cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Sau một thời gian Tưởng Chính Tuyền ngày đêm cầu nguyện, vị khách hàng tháng ghé thăm một lần kia rốt cục cũng đến. Lần đầu tiên cô cảm thấy vô cùng nhiệt liệt hoan nghênh nó như thế. Những ngày sầu thảm triền miên vây quanh cô cuối cùng cũng qua đi, cô có cảm giác vui sướng muốn rơi lệ.
Chuyện không thể mở miệng nói cho ai rốt cục thì cũng đã xong. Tưởng Chính Tuyền tin tưởng, cô sẽ mau chóng quên được nó. Cô tin đây chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua mà thôi.
Sau đó không lâu, tin tức tốt từ bệnh viện được truyền tới. Vị bác sĩ chuyên gia sau một đột kiểm tra kĩ càng đã báo cho người nhà họ Tưởng đang chờ đợi biết, Tưởng Chính Nam có thể xuất viện, nhưng mỗi ngày phải đến bệnh viện tập bài tập vật lý trị liệu để hồi phục như trước kia.
Tưởng Chính Tuyền vốn đang ngồi bên cạnh Diệp Anh Chương, tay bưng ly gốm sứ, miệng ăn bánh pút-đing hương chanh. Từ sau khi Nhiếp Trọng Chi xuất hiện trong phòng khách nhà cô, Tưởng Chính Tuyền liền cảm giác đĩa bánh pút-đing ban đầu đủ vị chua ngọt thơm ngon, trơn mềm thì giờ này tựa như miếng xương đang mắc trong cổ họng, cố gắng thế nào cũng không thể nuốt xuống được.
Trong khoảng thời gian này, hai người họ không gặp nhau lần nào, cô chỉ gửi cho Nhiếp Trọng Chi một tin nhắn với mấy chữ ít ỏi: “Không có chuyện gì!” Một tin nhắn ngắn ngủn như vậy giống như mật mã được mã hóa, trên thế giới này cũng chỉ có Nhiếp Trọng Chi xem mới hiểu nó là gì. Sau khi tin nhắn gửi đi, liền bặt vô âm tín không thấy trả lời.
Tưởng Chính Tuyền đang cố gắng học cách quên chuyện đó đi, chỉ cần không có gì là tốt rồi, cô không quan trọng chuyện Nhiếp Trọng Chi có đọc được tin nhắn đó hay không, có trả lời lại cô không, mục đích duy nhất cô gửi tin nhắn đó đến cho anh ta, chính là vì không muốn phải mặt đối mặt với anh ta để nói về chuyện đó một lần nào nữa.
Cô vẫn nghĩ rồi cũng đến lúc kết thúc, chuyện đã xảy ra cuối cùng cũng không để lại hậu quả phát sinh gì ngoài một dấu chấm tròn trĩnh. Cô cũng vì thế mà âm thầm cảm thấy may mắn.
Thế nhưng, Nhiếp Trọng Chi đường đường chính chính mà ngồi xuống bên cạnh cô, cô liền có cảm giác hoang mang sợ hãi. Đây giống như có một con mãnh thú hung tợn không ngừng lao tới rồi rít gào trước mắt cô.
Nhiếp Trọng Chi ung dung ngồi đó, ngón tay thon dài chậm rãi khuấy ly trà, nhấp một ngụm nhỏ, mới ngẩng đầu lên cười chào với Diệp Anh Chương: “Khó khi nào được gặp Diệp tiên sinh ở đây như hôm nay.”
Diệp Anh Chương gật nhẹ: “Anh Nhiếp cũng vậy.”
Nhiếp Trọng Chi quan sát tấm chăn chùm lên hai chân Tưởng Chính Nam, nói: “Tưởng, thế nào rồi? Bác sĩ nói gì?”
Lục Ca Khanh vui vẻ ra mặt mà thay Tưởng Chính Nam trả lời: “Bác sĩ nói, dựa theo tốc độ bình phục của Chính Nam, chỉ cần kiên trì tập luyện, không đến mấy tháng là có thể như trước kia rồi.”
Tinh thần Nhiếp Trọng Chi phấn chấn, vẻ vui mừng tràn ngập giọng nói: “Đúng là tin tức tốt. Tưởng, tôi chờ cậu cùng đi cưỡi ngựa đánh bóng.” Tưởng Chính Nam nghe vậy mà cười: “Nhớ đấy, cậu chính là đối thủ của tôi, đến lúc đó tôi mà không đánh cho cậu thua tơi bời khói lửa thì không còn là tôi nữa.” Nhiếp Trọng Chi: “Được, tôi đây chờ cậu. Đến lúc đó cậu có thua tôi cũng sẽ không khách khí đâu.”
Dứt lời, tầm mắt hắn bất chợt lướt qua Tưởng Chính Tuyền, sau đó dừng lại trên đĩa bánh của cô, ý cười thản nhiên hỏi: “Tuyề