Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1805 lượt.
chịu nhức nhối.
Tưởng Chính Tuyền đưa Diệp Anh Chương ra tới cửa, vừa xoay người lại ngước mắt lên, liền chạm phải ánh mắt Nhiếp Trọng Chi đang ngẩn ngơ nhìn mình, tuy rằng chưa đến hai giây, nhưng trong đó ngoài chút dò xét làm người ta không hiểu được, dường như còn có gì đó thật khác thường, cô không thể nghĩ ra được đó là gì. Tưởng Chính Tuyền chỉ cảm thấy loại ánh mắt này khiến cô có phần sợ hãi kì lạ.
Từ sau khi gặp phải chuyện kia, mỗi lần Tưởng Chính Tuyền gặp Nhiếp Trọng Chi đều cực kì không thoải mái. Lúc này cô chỉ ước cho bản thân mình có thể tàng hình, để không lộ ra chút bất thường nào, khiến anh trai phát hiện. Vì thế, Tưởng Chính Tuyền chủ động chịu khó giúp anh trai đi lấy nước, rồi vắt khăn mặt giúp anh trai lau mặt, lau người, rồi mát xa chân.
Tưởng Chính Nam không biết tâm tư của cô, thấy cô vừa nhu thuận lại rất hiểu chuyện, săn sóc mình như vậy, trong lòng trấn an, cười nói: “Tuyền Tuyền, không cần mệt nhọc như vậy, có hộ công và bảo mẫu rồi, nếu hai người đó không có thì còn y tá mà. Em ngoan ngoãn ngồi xuống, trò chuyện với anh hai là được rồi.”
Nhiếp Trọng Chi thấy Tưởng Chính Tuyền ngồi xuống cũng không yên lòng, biết cô chướng mắt mình, thế nên nói: “Đã có Tuyền Tuyền ở đây, tôi về trước đây. Xem cậu có vẻ chưa chết ngay được, mấy ngày sau tôi lại tới.”
Tưởng Chính Nam tức giận trợn mắt nhìn hắn: “Cút! Mau cút đi! Miệng chó không thể khạc ra ngà voi.” Hai người xưa nay vui đùa đã quen, Nhiếp Trọng Chi vỗ vỗ bả vai Tưởng Chính Nam, mỉm cười xoay người: “Tôi cút ngay đây, xa được chừng nào thì sẽ cút chừng đó! Gấp gì chứ?!”
Cửa phòng sau khi Nhiếp Trọng Chi rời đi, nhẹ nhàng “cạch” một tiếng khép lại, Tưởng Chính Tuyền lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tưởng Chính Tuyền lúc từ phòng bệnh đi ra, sắc trời đã dần chuyển bóng xế tà.
Có tiếng xe khởi động ở xa xa, chậm rãi đến gần cô, rồi cửa sổ xe chợt hạ xuống: “Lên xe, để tôi đưa em về.”
Đây rõ ràng là giọng nói của Nhiếp Trọng Chi. Hắn chẳng phải đã về từ lâu rồi sao? Tưởng Chính Tuyền ngạc nhiên quay đầu lại, vừa nhìn thấy đã ngây ngẩn cả người.
Quả thật là Nhiếp Trọng Chi! Sao hắn vẫn còn ở nơi này?
Tuy rằng hoàng hôn bắt đầu tối, thế nhưng khoảng cách mặt đối mặt gần như vậy Nhiếp Trọng Chi vẫn tinh tường nhìn thấy vẻ do dự bất an trên mặt cô, rõ ràng là không muốn lên xe. Nhiếp Trọng Chi nghiêm mặt nói: “Lên xe, tôi có chuyện muốn nói với em.”
Tưởng Chính Tuyền thấy sắc mặt hắn cực kì nghiêm túc, không giống như đang nói đùa, đành phải mở cửa lên xe.
Xe Nhiếp Trọng Chi chạy ra đường vòng bên ngoài, hiển nhiên là đang đi đường xa hơn. Tưởng Chính Tuyền cũng không biết hắn muốn nói chuyện gì, thấy nét mặt hắn vẫn rất bình tĩnh, không nói tiếng nào mà nhìn chằm chằm về phía trước, liền cụp mắt xuống, nhẹ giọng hỏi: “Nhiếp đại ca, anh muốn nói chuyện gì?”
Lúc này Nhiếp Trọng Chi mới quay đầu sang nhìn cô một cái, trầm giọng đáp lại: “Em có uống thước chưa?” Hỏi một câu không đầu không đuôi, Tưởng Chính Tuyền căn bản không biết ý hắn là thế nào.
Thấy cô ngu ngơ không hiểu gì, trong lòng Nhiếp Trọng Chi thầm thở dài, cô là lần đầu tiên, làm sao có thể biết đến thứ đó. Vì thế, hắn giả vờ hắng giọng một cái, thanh lọc cổ họng: “Thuốc tránh thai khẩn cấp!”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, Tưởng Chính Tuyền liền hoảng sợ hít một hơi thật sâu, quay ngoắt đầu lại nhìn hắn, trên mặt huyết sắc dường như rút đi trong tích tắc. Mấy ngày nay cô vẫn bị vây hãm trong cơn sợ hãi, căn bản không nghĩ đến chuyện này. Hiện tại nghe hắn nói như thế, tựa như có một chậu nước đá lạnh dội thẳng xuống đầu cô, cả người lập tức đóng băng.
Làm sao bây giờ? Tâm trí Tưởng Chính Tuyền giờ phút này hoàn toàn trống rỗng.
Với khả năng trúng hay không trúng này, chính Nhiếp Trọng Chi cũng không hoàn toàn nắm chắc. Nhìn bộ dạng thất kinh của cô, trong lòng thương tiếc không thôi, tầm mắt hắn hạ xuống bụng cô, thanh âm trầm thấp trấn an: “Em không cần lo lắng như vậy, có lẽ không trùng hợp thế đâu.”
Tưởng Chính Tuyền vẫn không nói gì. Cô kỳ thật đang sợ muốn chết, chân tay đều lạnh run. Trước đây mỗi lần xem phim truyền hình, rất hay có những tình tiết cẩu buồn cười như thế này, vợ chồng ở cùng với nhau cả mấy chục năm cũng không thể sinh con, đi kiểm tra cũng không ra nguyên nhân gì; ngẫu nhiên một đêm tình, lại bỗng trúng thưởng. Người ta nói nghệ thuật sáng tác phải gần gũi với cuộc sống thực, như vậy có khi nào cô lại xui xẻo đến thế không, mới một lần liền trúng?
Ngộ nhỡ mang thai thì phải làm sao bây giờ? Nếu mang thai, chuyện bị bại lộ ra ánh sáng. Cô không dám nghĩ tiếp nữa, đành phải thầm cầu nguyện: Ngàn vạn lần đừng mang thai, ngàn vạn lần đừng trúng thưởng.
Nhiếp Trọng Chi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch tựa như trong suốt, biết cô đang lo lắng sợ hãi, trong lồng ngực bất chợt dâng lên tư vị không thể nói thành lời, chỉ biết lúc này hắn rất muốn rất muốn ôm cô vào lòng mà nhẹ nhàng dỗ dành. Hắn vươn tay về phía cô, nhưng được nửa đường lại khựng lại giữa không gian tối đen như mực trong