Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1798 lượt.
rượu bên chân, đổ vào miệng uống từng ngụm ‘ực ực’. Say là tốt rồi, sau khi say, nơi trái tim này sẽ không còn đau từng hồi nữa.
Say là tốt rồi!
Say, sẽ quên đi tất cả.
Say là tốt rồi!
Sợ hãi tình yêu của anh 3
Còn nhớ ngày Diệp Anh Chương mới được điều đến Lạc Hải, đến nhà chào hỏi gia đình cô, bầu trời xanh biếc không một gợn mây. Khi đó cô mới vào năm nhất đại học, cuộc sống vẫn còn nhẹ nhàng đơn giản.
Vì hôm đó là ngày cuối tuần, Tưởng Chính Tuyền tận gần trưa mới chịu rời giường, từ cầu thang đi xuống, xa xa cô đã thấy trong nhà có khách tới chơi. Bà Lục Ca Khanh đang trò chuyện cùng người ta, còn có một thanh niên trẻ mặc đồng phục cảnh sát ngồi ngay ngắn đưa lưng về phía cô.
Theo tầm mắt của cô, cô chỉ thấy được mái tóc đen nhánh và một bờ vai rộng lớn. Mẹ vừa nhìn thấy cô, mỉm cười gọi cô lại: “Tuyền Tuyền, mau tới đây, nhìn xem có còn nhận ra anh trai nhà bác Diệp ở trong đại viện trước kia hay không?”
Ngay giây tiếp theo, Diệp Anh Chương mỉm cười đứng dậy, chậm rãi quay đầu lại phía cô. Tưởng Chính Tuyền nhìn thấy một gương mặt anh khí đến bức người, tựa như một luồng sáng lóe lên từ trong một mảnh hỗn độn, bất ngờ rực lên, không hề nhiễm một tia bụi trần.
Từ cái nhìn đó, một mối tình đã chớm nở, từ đó về sau chẳng thể nào quên. Diệp Anh Chương đã trở thành một vầng sáng rực rỡ trong suốt nhất trong những ngày khi cô còn là thiếu nữ.
Bởi vì trong lòng có phiền muộn, thời gian này Tưởng Chính Tuyền cả người gầy xuống rõ rệt. Người bên ngoài không biết nguyên do, lại còn chậc chậc khen ngợi với bà Lục Ca Khanh: “Tuyền Tuyền nhà chị trổ mã càng ngày càng xinh đẹp đó nha.” Ngay cả người dì họ ở Lương gia khi đến thăm Tưởng Chính Nam, thấy cô, cũng tấm tắc: “Tuyền Tuyền dạo này gầy đi, nhưng lại xinh đẹp hơn nhiều.” Sau cùng lại nắm nắm bàn tay thở dài với bà Lục Ca Khanh: “Sao hai nhà chúng ta lại có quan hệ huyết thống cơ chứ?! Nếu không em nhất định sẽ cướp Tuyền Tuyền nhà chị về nhà làm con dâu em.”
Mấy tuần nữa trôi qua, Tưởng Chính Tuyền lại gặp lại Nhiếp Trọng Chi, vẫn là ở trong bệnh viện, có điều hôm ấy Diệp Anh Chương cũng có mặt ở đó. Tưởng Chính Tuyền thấy Nhiếp Trọng Chi đẩy cửa đi vào, vẻ mặt lập tức cứng đờ, lại không thể giả vờ như không nhìn thấy, đành phải chào hỏi nhưng ánh mắt lại né tránh sang nơi khác: “Nhiếp đại ca.”
Đập vào mắt Nhiếp Trọng Chi đầu tiên chính là nét mặt bối rối rõ ràng của Tưởng Chính Tuyền, biết cô sợ để lộ dấu vết trước mặt Diệp Anh Chương. Trong lòng Nhiếp Trọng Chi chợt dấy lên tư vị không nói nên lời, hắn khẽ gật đầu xem như chào hỏi với Diệp Anh Chương. Hai người thỉnh thoảng đến Tưởng gia cũng gặp nhau, cũng chỉ coi như là có quen biết, không hẳn gọi là thân thiết với nhau.
Sắc mặt Tưởng Chính Nam thản nhiên, vừa thấy Nhiếp Trọng Chi, tựa tiếu phi tiếu mở miệng: “Nhiếp, dạo này lương tâm của cậu thức tỉnh hay sao thế, ba ngày hai bận chạy tới đây? Đừng nói là cậu yêu tôi đấy nhé, nói trước tôi là “thẳng nam”, không phải GAY.”
Nhiếp Trọng Chi nghe vậy cười to, không hề tức giận mà chế nhạo hắn: “Được lắm, thẳng như cậu, may ra được mấy người có thể chịu được. Nếu có cong thì có lẽ chắc không ai chịu nổi. Cậu nên chết tâm cái tư tưởng muốn “cong” này đi.”
Tưởng Chính Nam lắc đầu thở dài: “Vậy chẳng lẽ công ty của cậu phá sản rồi sao? Đường đường là một vị CEO mà lại nhàn rỗi thế này.” Nhiếp Trọng Chi cười lưu manh: “Im cái miệng xui xẻo của cậu lại đi! Có cậu phá sản chứ tôi còn lâu. Cái tên vô lương tâm này, từ ngày mai trở đi tôi không thèm tới thăm cậu nữa, cho cái tên nhà cậu ở thui thủi trong này, buồn chán nghẹn chết cậu!”
Diệp Anh Chương ngồi ở bên cạnh cũng biết hai người đang đấu võ mồm đùa giỡn, bất giác bật cười. Trong lòng anh ta bỗng nhiên sinh ra chút hâm mộ, tình cảm thân thiết như anh em như vậy không phải nói gặp được là có thể gặp được, cũng không phải một sớm một chiều là có thể dưỡng thành.
Nhiếp Trọng Chi còn đang ra sức đấu võ mồm với Tưởng Chính Nam, đúng lúc này di động của Diệp Anh Chương đổ chương, liền nói: “Em xin phép.” Sau đó cầm điện thoại đi ra ngoài. Chẳng mấy chốc đã thấy anh ta quay lại, vẻ mặt áy náy nói với Tưởng Chính Nam: “Anh Nam, thật là ngại quá, đơn vị em có việc gấp, lãnh đạo gọi em quay về ngay.”
Tưởng Chính Nam khách khí cười cười: “Ngay cả anh mà em còn ngại nữa sao, chuyện ở đơn vị em đương nhiên quan trọng hơn, mau đi đi.” Diệp Anh Chương ‘dạ’ một tiếng, lại quay sang nói với Tưởng Chính Tuyền: “Anh về đơn vị trước đây.” Tưởng Chính Tuyền thân thiết dặn dò: “Anh nhớ lái xe cẩn thận đấy.”
Lén hai người họ ân ái không thôi, bộ dạng như thể mong đây là chốn không người để ôm hôn nhau tạm biệt, Tưởng Chính Tuyền mấy ngày trước vào bar uống rượu chẳng qua là vì hai người họ đang chơi trò yêu đương giận hờn, bây giờ đã sớm làm lành thân thiết như lúc đầu. Nhiếp Trọng Chi cảm thấy mình hẳn là nên mừng cho Tuyền Tuyền, nhưng sự thật lúc này hình cô và Diệp Anh Chương quấn quýt lọt vào mắt hắn lại khiến hắn khó