Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.

hông thấp, hài hòa xinh xắn. Khuôn mặt của cô, không lớn không nhỏ, vừa vặn xinh đẹp. Vành tai của cô, thịt mềm mềm, cũng thật tuyệt.
Hết thảy của cô, đều đẹp đẽ, tinh tế.
Có lẽ trên đời này sẽ không tìm được một người nào như cô!
Nhiếp Trọng Chi chậm rãi tới gần cô, lại hôn nhẹ hết lần này đến lần khác lên mặt cô, hắn cảm thấy dù hôn bao nhiêu cũng không đủ. Trong lúc ngủ mơ, Tưởng Chính Tuyền cảm giác có gì đó đang quấy nhiễu mình, nâng tay lên như đuổi muỗi, “bẹp” một cái đánh vào má hắn.
Không nặng cũng không đau, Nhiếp Trọng Chi lôi kéo tay cô nhẹ nhàng mà vuốt ve mặt mình. Sau một lúc lâu, hắn thở hắt ra một hơi thật dài, ghé sát vào tai cô, thì thào nói: “Tuyền Tuyền, đừng gả cho Diệp Anh Chương, được không? Tuyền Tuyền, đối xử với anh tốt một chút, được không? Cho dù chỉ một chút đó thôi, anh…. dù thế nào anh cũng sẽ cam nguyện…”
Hắn cầu xin, hèn mọn như vậy, hạ thấp mình như vậy, thấp đến cùng cực, dường như thế gian này bất cứ ai một khi đã yêu say đắm đều giống hắn, đem con tim chân thành của mình nâng niu đưa đến trước mặt người mình yêu, trân trọng thâm tình rồi lại sợ hãi bị người mình yêu cô phụ thương tổn.
Người bên cạnh đã muốn ngủ say, vô tri vô giác.
Nhiếp Trọng Chi mở mắt nhìn vào bóng đêm hồi lâu, nội tâm không ngừng đấu tranh rồi lại thỏa hiệp, thanh âm thở dài khe khẽ: “Tuyền Tuyền, cho dù em không đối tốt với anh cũng không sao. Nhưng em đừng kết hôn với Diệp Anh Chương, được không? Được không? Được không?”
Bên trong phòng ngủ trong khoang thuyền một mảnh tối đen, giống như có thể ngưng kết thành một vật rắn chắc, một chút tiếng động cũng không hề có. Chỉ có tiếng hắn không ngừng “Được không?” nhẹ như khói trắng, lượn lờ phiêu đãng trong không gian.
Ngày hôm sau khi Tưởng Chính Tuyền tỉnh lại, ánh mặt trời đã xuyên qua khung cửa kính, tràn vào khắp mặt sàn trong khoang tàu, màu sắc dịu dàng ấm áp lưu động trong không khí. Chợt cảm thấy giường dưới thân khẽ đong đưa, cô cố hết sức mở cặp mắt nặng nề của mình ra, cảm giác không gian nơi cô đang ở thực xa lạ. Xung quanh là một màu trắng tinh, giống như kim loại… Một lát sau, Tưởng Chính Tuyền mới ý thức được cô đang ở trên du thuyền.
Tất cả suy nghĩ đột nhiên khựng lại. Ngày hôm qua cô đã ở trên du thuyền này cùng hắn suốt một đêm.
Nhiếp Trọng Chi ngồi trên boong tàu thả câu. Trên người hắn mặc một chiếc áo T-shirt và quần màu trắng, đơn giản mà nhẹ nhàng khoan khoái. Nghe thấy động tĩnh của cô, hắn quay đầu lại mỉm cười: “Em tỉnh rồi sao? Đói bụng không? Có sandwich dưa leo đấy.” Hắn giơ giơ cần câu trong tay: “Hay em muốn ăn cá nướng?”
Trời xanh mây trắng, nụ cười của hắn dường như còn chói mắt hơn ánh mặt trời.
Tưởng Chính Tuyền lẳng lặng đi về phía hắn, rồi ngồi xuống bên người Nhiếp Trọng Chi. Đây là một động tác thân mật chưa từng có trước đó, trái tim Nhiếp Trọng Chi chợt nảy mạnh, cả người vì động tác đơn giản này của cô mà cảm thấy thực vui sướng.
Tưởng Chính Tuyền vùi đầu trên đầu gối mình, vẫn không nói gì. Nhiếp Trọng Chi dè dặt vươn tay ôm lấy bờ vai của cô, hắn đang đợi cô giãy ra, nhưng đợi một hồi thật lâu cô lại không có phản ứng gì. Cô cứ im lặng như vậy mà ngồi bên cạnh hắn, Nhiếp Trọng Chi chậm rãi cất lời, có phần thận trọng: “Tuyền Tuyền, chúng ta cùng rời khỏi Lạc Hải này, được không? Em thích đi nơi nào, anh sẽ cùng em đến nơi đó. Sang Châu Âu, sống ở thôn trang nhỏ cạnh dãy Alpes* hoặc là trong pháo đài cổ kính, trên đỉnh núi là tuyết phủ quanh năm, dưới chân núi ngập tràn biển hoa, đẹp tựa như truyện cổ tích. Hay là chúng ta đến biển Aegean*, một thế giới chỉ có hai màu xanh và trắng, tươi mát đến mức có thể khiến em quên hết mọi phiền não. Không thì chúng ta đến những hòn đảo nhỏ gần bờ biển Caribean du ngoạn, đi New Zealand… Chúng ta rời khỏi nơi này, chỉ hai chúng ta thôi, được không?”
*những địa danh ở châu Âu.
Trong giọng điệu của hắn tràn ngập hân hoan vui sướng như một đứa trẻ, trong lòng Tưởng Chính Tuyền lại dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ không nói nên lời, cô nhìn những điểm ánh vàng trên mặt biển xanh, chậm rãi nói: “Nhiếp đại ca, tôi thật sự sắp kết hôn. Những chuyện đã qua, hãy để chúng trở thành dĩ vãng, được không? Chỉ cần anh bằng lòng, ở Lạc Hải này thiếu gì những cô gái xinh đẹp nguyện ý chu du khắp thế giới này cùng anh.”
Nhiếp Trọng Chi vốn đang lẳng lặng nhu tình nhìn cô, nghe xong lời của cô nói, rồi lại làm như chưa nghe thấy gì, ngây ngốc ngồi đó. Trong mấy giây sau, ánh mắt hắn dần dần trở nên nguội lạnh. Dù lời thế nào cũng không thể cất lên được, bởi vì cả người hắn lúc này như vừa bị một xô nước đá đổ ập xuống từ trên đỉnh đầu, ướt sũng trần trụi đứng giữa cơn mưa tuyết lạnh giá. Trong lòng hắn điên cuồng gào thét: “Không, anh không cần những người đó. Anh chỉ muốn em! Anh chỉ muốn em đi cùng anh!”
Tưởng Chính Tuyền mặc kệ hắn phản ứng hay không phản ứng, cô vẫn một mực nói tiếp: “Nhiếp đại ca, tôi thật sự cảm thấy rất mệt mỏi. Anh đừng ép buộc tôi nữa, được không? Mỗi lần ở cùng một chỗ với anh, tôi liền có cảm giác mình đã làm


Insane