Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.
ra chuyện có lỗi với Diệp đại ca…Tôi thấy có lẽ mình là kẻ nhân cách phân liệt, cảm thấy chính mình sắp phát điên lên rồi. Thừa dịp hôm nay tôi muốn nói chuyện rõ ràng với anh, sau này anh đừng gọi điện thoại đến cho tôi nữa, cũng đừng tới tìm tôi. Được không? Tôi van xin anh, coi như tôi van xin anh lần này. Anh thả cho tôi một con đường sống được không?”
Cho cô một con đường sống, vậy ai đến cho hắn đây?
Tia sáng trong mắt hắn như một ngọn lửa đang bập bùng từ từ lụi tắt, một cỗ chua sót nói không nên lời trong nháy mắt xông lên chóp mũi, Nhiếp Trọng Chi chậm rãi cười nhạt: “Để từ nay về sau, em và Diệp Anh Chương cùng sống một cuộc sống hạnh phúc như truyện cổ tích sao?” Còn hắn, mãi mãi lẻ loi một mình?
Hắn đáp lời như vậy, Tưởng Chính Tuyền liền trầm mặc không nói gì, mặt vùi vào đầu gối, ánh mắt chậm rãi nhắm lại, thân thể vẫn duy trì tư thế này không hề nhúc nhích. Im lặng một hồi thật lâu, Tưởng Chính Tuyền mới ngẩng đầu lên: “Kỳ thật tôi cũng không nợ anh điều gì, người tôi nợ chính là Diệp đại ca. Tôi đã suy nghĩ về chuyện này rất lâu, tôi sẽ không tiếp tục dây dưa với anh thêm chút nào nữa. Anh muốn gọi điện thoại cho Diệp đại ca thì cứ làm đi, sớm hay muộn anh ấy cũng sẽ biết. Tôi không muốn giấu diếm anh ấy nữa… Tôi cảm thấy tôi chính là một đứa con gái không biết xấu hổ nhất thế giới này, sao có thể lừa dối Diệp đại ca được chứ.”
Tưởng Chính Tuyền mở chiếc di động mà cô vẫn giữ chặt trong tay: “Anh gọi đi, tôi sẽ không ngăn cản anh nữa.”
Thanh âm của cô vừa nhỏ lại vừa uể oải, nhưng mỗi một từ nói ra đều kiên định vững vàng!
Tầm mắt Nhiếp Trọng Chi vẫn khóa chặt trên người cô không hề rời đi, lại nhìn xuống chiếc di động màu trắng trong lòng bàn tay cô. Hắn biết mỗi lời cô vừa nói ra đều là lời nói thật lòng.
Rốt cuộc thì hắn không còn uy hiếp cô được nữa! Cô sẽ rời xa hắn, thật sự rời xa hắn!
Nhiếp Trọng Chi bỗng nhiên đứng dậy, vừa nhấc chân lên, ‘bùm bùm’ mấy tiếng toàn bộ ly rượu, thùng ướp đá linh tinh đều bị đá xuống biển. Nhiếp Trọng Chi trong lúc lí trí vẫn còn kiểm soát được, xoay người đi thẳng vào trong khoang thuyền: “Tôi không cho phép em kết hôn với hắn. Tôi đã nói là tôi không cho phép, em có nghe hay không?”
Mới đi được vài bước, phía sau liền truyền tới một tiếng ‘bùm’ thật lớn. Tấm lưng Nhiếp Trọng Chi rét run, hắn quay phắt người lại, trên boong tàu đã không còn thấy bóng dáng của Tưởng Chính Tuyền đâu.
Cô nhảy xuống biển! Cô cư nhiên nhảy xuống biển! Nhiếp Trọng Chi lập tức phi mạnh thân mình xuống nước, rốt cục cũng ôm được người cô, cả hai cùng trồi lên trên mặt nước, vừa sợ vừa giận quát lớn: “Em điên rồi phải không? Em điên rồi phải không?”
Trên môi thấm đẫm vị mặn của nước biển, Tưởng Chính Tuyền yên lặng nhìn hắn: “Tôi đúng là bị điên rồi, tôi bị anh bức đến phát điên. Nhiếp Trọng Chi, đến nước này anh có thả tôi đi không? Tôi muốn kết hôn! Tôi muốn kết hôn! Tôi muốn kết hôn! Tôi muốn kết hôn! Tôi muốn kết hôn!”
Thanh âm Nhiếp Trọng Chi vô cùng nặng nề, giống như mỗi một chữ đều bị đeo thêm chì: “Em thật sự yêu hắn như thế? Muốn gả cho hắn đến vậy sao? Cho dù là chết cũng muốn gả cho hắn!”
Tưởng Chính Tuyền chậm rãi nhắm mắt: “Dù tôi chết, tôi cũng muốn gả cho Diệp đại ca.” Diệp Anh Chương đối với cô bây giờ, là mối tình đầu tựa như một giấc mộng đẹp đẽ, chỉ một cái chạm nhẹ thôi sẽ tan biến mất. Cô dùng hết sức mình, khao khát bắt được giấc mộng đó.
Từng chữ từng chữ một rõ ràng như đinh đóng cột, không còn một chút gì có thể cứu vãn. Mỗi một lời của Tưởng Chính Tuyền nói ra tựa như một nhát búa, đập vào trái tim Nhiếp Trọng Chi máu chảy đầm đìa.
Cô tình nguyện nhảy xuống biển để được rời khỏi hắn. Dù phải làm thế nào cũng muốn rời đi, bất kể là loại phương thức quyết tuyệt này. Trái tim Nhiếp Trọng Chi giờ như mảnh tro tàn, hắn hiểu được cô thật sự không có một chút cảm tình gì với hắn. Cho dù giữa hai người đã có vô số lần thân mật cùng nhau, nhưng tận sâu nơi đáy lòng cô, hắn có lẽ còn không bằng một cọng tóc của Diệp Anh Chương.
Con tim vô vọng, giữa con sóng đen cuộn trào mãnh liệt, từng chút một tan biến vào trong đáy biển sâu.
Có lẽ, đã đến lúc hắn phải buông tay rồi!
Những ngày sau đó, Tưởng Chính Tuyền đem số điện thoại của Nhiếp Trọng Chi liệt vào danh sách từ chối nghe máy. Quả thật, cô cảm thấy, hết thảy đều không khủng bố như cô từng nghĩ.
Ban đầu, cô đã định bụng cá chết lưới rách với hắn. Nhưng một tuần qua đi, rồi lại hai tuần, ba tuần, nhiều tuần sau nữa, cô phát hiện Nhiếp Trọng Chi không hề đi tìm Diệp đại ca, cũng không đem chuyện kia nói ra.
Dần dần cô cảm thấy an tâm hơn.
Tuy rằng đã thuê một công ty tổ chức sự kiện chuyên nghiệp, nhưng cô vẫn giống như bao cô gái trẻ khác chờ đợi ngày trong đại nhất của đời mình, mỗi ngày đều bận rộn không nghỉ vì đủ thứ chuyện, từ việc lớn như lựa chọn nơi tổ chức, trà rượu, quà mừng của khách quý, lựa chọn áo cưới đẹp nhất đến những chuyện bé cỏn con như chọn màu gì cho nơ bướm… đều là một mình cô quyết định. Trừ những việc đó ra, còn phải trang