Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/647 lượt.
, quyết định làm kẻ ác một chút.
“Anh đừng luôn ỷ vào thân phận, tài lực của chính mình, họ đều làm việc cho anh cả, tốt xấu cũng phụ trách GiorgioArmani, LouisVuitton, C-alvinKlein cùng Hermes nha!.” Cô nhíu mày nói với Hoắc Duyên.
LV, Kevin, Louis?
Nghe đến tên mấy đồ hiệu kia, hai vợ chồng kia đều mở miện thật lớn.
“Anh rất ít khi phiền họ mà, chỉ có những lúc cần thợ may mới mời họ đến, bình thường chỉ nhà thiết kế tới thôi.” Hoắc Duyên nói.
Quan Tử Ngâm cảm thấy hắn thật sự là siêu phối hợp, mà đôi vợ chồng kia nghe được ‘nhà thiết kế’ căn bản là bộ dáng đã cứng lại, thật sự là rất buồn cười.
“Em phải nói với Kiều Di chuyện bọn họ ngủ lại.” Cô vội vàng đứng dậy nói để ngăn mình cười ra tiếng, không ngờ vừa dứt lời Kiều Di đã bước vào, vội vàng đi tới chỗ bọn họ.
“Thiếu gia, Hào thiếu gia tới.” Kiều Di báo cáo với Hoắc Duyên.
“Hào thiếu gia?” Chưa từng nghe qua nhân vật này, Quan Tử Ngâm tò mò.
“Ca của anh?” Hoắc Duyên nói.
“Em nghĩ anhlà con một.” Cô kinh ngạc trợn mắt nhìn hắn.
“Anh ấy là con nuôi của cha anh.”
“À, thì ra là thế.” Cô gật đầu.
“Sao đại ca lại đột nhiên tới đây?” Hoắc Duyên hỏi quản gia.
Kiều Di lắc đầu, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Chuyện gì?” Hắn hỏi.
“Tuyết Lỵ tiểu thư cũng tới.” Kiều Di do dự một lát rồi mới nói.
Tuyết Lỵ tiểu thư, Quan Tử Ngâm đầu tiên là trừng mắt nhìn, tiếp theo là mở to hai mắt.
Tên này cô đã nghe qua, nếu Tuyết Lỵ này chính là Tuyết Lỵ cô biết, vậy thì không phải chính là vị hôn thê tiền nhiệm của Hoắc Duyên sao.
Cô nhìn Hoắc Duyên, thấy hắn cau mày, lộ ra một biểu tình hắn có nghe lầm hay không.
“Chị nói gì?” Hắn hỏi.
“Tuyết Lỵ tiểu thư và Hào thiếu gia cùng tới.” Kiều Di nói.
Quan Tử Ngâm nhìn Hoắc Duyên, thấy mặt hắn nhăn lại, hắn tựa hồ không hiểu tại sao vị hôn thê tiền nhiệm kia lại chạy tới đây.
“Thiếu gia, có cần tôi tìm lý do mời cô ấy đi không?” Kiều Di lo lắng hỏi
“Không sao.” Hoắc Duyên hơi trầm mặc chút, rồi mở miệng, nói xong, hắn như là đột nhiên nghĩ đến nên giải thích hoặc hỏi ý kiến cô: “Bảo bối ——”
“Em biết cô ấy là ai.” Cô cắt lời hắn “Em chỉ nghi hoặc hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì, sao nhiều khách vậy?” Cô thở dài, rồi làm một cái mặt quỷ.
Hoắc Duyên ngẩn ra, nhịn không được tươi cười rạng rỡ.
“Anh chưa nói là anh yêu em sao?” Hắn kìm lòng không được thâm tình mà ôn nhu nói với cô.
Sao còn có người ngoài mà hắn có thể thâm tình nói thế chứ, Quan Tử Ngâm đầu tiên là kinh ngạc, lập tức xấu hổ ửng đỏ hai má.
“Anh …….. ” Cô hoàn toàn không biết nên nói cái gì, lại nghe thấy Kiều Di ở bên cạnh cười khẽ, hại cô lại càng đỏ mặt.
“Anh yêu em.” Hắn còn lửa cháy đổ thêm dầu.
“Anh nói đủ chưa? Còn có người ở đây đấy.” Cô hờn dỗi liếc hắn một cái, xấu hổ nhỏ giọng nhắc nhở.
“Tiểu thư có thể coi như tôi không tồn tại.” Kiều Di nhịn không được trêu ghẹo.
Trừ chị ra còn có người ngoài nữa. Quan Tử Ngâm chuyển mắt nhìn đôi vợ chồng kia, thấy trong mắt Ngô Nghi Linh có ghen ghét.
Please, nữ nhân này oán hận mình sao? Trước kia như vậy, bây giờ vẫn thế, thực sự là khó tin.
“Sao vậy?” Hoắc Duyên hỏi cô.
“Không có gì. Chúng ta nên mời Kiều Di thay vợ chồng Lí Thành Thị an bài khách phòng một chút, nghỉ ngơi trước bữa tối.” Cô nói.
Hoắc Duyên gật gật đầu, hắn quay đầu nhìn về phía đối vợ chồng nói: “Thành Thị huynh, thật ngại quá, tôi còn có khách. Tôi sẽ bảo quản gia đưa hai người về phòng trước, hai người có yêu cầu gì cứ việc nói. Đến bữa tối chúng ta lại tán gẫu được không?”
“Không sao.” Lí Thành Thị nhanh chóng gật đầu, nào dám nói không.
“Vậy tôi và Tử Ngâm xin lỗi không tiếp được. Gặp sau!”
“Gặp sau!”
Trên bàn cơm to dài xếp đầy thức ăn, mọi người có vẻ cười đùa nhưng thực tế sóng ngầm mãnh liệt.
Bàn ăn thật dài, Quan Tử Ngâm muốn ngồi cạnh Hoắc Duyên, mà Hoắc Duyên vì ngồi cạnh cô nên không ngồi vị trí chủ nhà.
Cũng không có gì vì thường ngày ăn cơm vẫn thế nhưng thói quen của bọn họ lại đưa tới những phản ứng đáng ngạc nhiên của mấy vị khách.
Phản ứng một, Tuyết Lỵ tiểu thư không do dự ngồi cạnh Hoắc Duyên, dù chỗ ngồi này là chủ vị cũng không để ý.
Phản ứng hai, chỗ chủ vị vốn là chủ nhà ngồi nên Hoắc Hào đại ca tiến lên khuyên Tuyết Lỵ tiểu thư đổi chỗ nhưng chính mình lại ngồi vào đó làm kẻ khác há hốc mồm.
Phản ứng ba, đôi vợ chồng kia rất quái lạ, lão công không ngừng thân thiện với Hoắc Duyên, lão bà cũng không ngừng trừng cô, như là cô mới là kẻ dời đi lực chú ý của lão công cô ta.
Không, có lẽ, cô ta cho rằng côcướp đi vị trí của cô ta, là vị trí ngồi cạnh Hoắc Duyên, để hắn ôn nhu đối đãi, che chở đầy đủ. Vì bộ dáng căm thù của cô ta thật sự rất giống Tuyết Lỵ tiểu thư, không biết chính cô ta có biết không?
Tóm lại, nữ nhân này có bệnh, mà bệnh cũng không nhẹ.
“Suy nghĩ gì mà im lặng vậy?” Đột nhiên Hoắc Duyên kề tai nàng nói nhỏ.
“Không khí bữa tối này thật sự là rất quỷ dị, rõ ràng chúng ta mới là chủ nhà sao có cảm giác như Hồng Môn Yến, có cảm giác muốn đem anh ăn luôn.” Cô nhỏ giọng trả lời.