Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Tân Nương

Yêu Thương Tân Nương

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/643 lượt.


“Ai muốn ăn anh.”
“Ba người đối diện với người phía trước.”
“Nữ thì anh có thể lý giải nhưng nam thì sao?” Hắn có chút không yên lòng hỏi, cả người đắm chìm trong hương khí mê muội của cô.
“Anh không nghe Lí Thành Thị nói sao?”
“Hắn nói gì?” Cô thơm quá.
“Công tác, sự nghiệp, dã tâm.”
“Ừ?” Có hương hoa lài.
“Hắn muốn có quan hệ với Hoắc thị.”
“Ừ.” Hương vị ngọt ngào làm người ta muốn cắn một miếng.
“Về phần đại ca của anh …….. “
Thật sự muốn cắn một ngụm.
“Em cảm thấy hắn giống như dã tâm bừng bừng, có loại cảm giác muốn soán vị.”
Nhẹ nhàng liếm một chút hẳn là không sao đi?
“Tuy rằng nhìn bề ngoài không nhận ra nhưng không hiểu sao lại có cảm giác ấy.”
Nhẹ nhàng một chút là tốt rồi. Hắn khẽ liếm vành tai cômột chút.
“Anh tốt nhất nên cẩn thận ……. A!” Hắn thình lình liếm nàng làm Quan Tử Ngâm nhịn không được phát ra một tiếng kêu sợ hãi, cũng bởi vậy mà cắt ngang Lí Thành Thị và Hắc Hào nói chuyện, không hẹn mà cùng nhìn về phía cô.
Đương nhiên, có hai đôi mắt không rời quá cô và Hoắc Duyên, bây giờ đang trong trạng thái phun lửa.
“Sao vậy?” Hoắc Hào vẻ mặt quan tâm nói.
Quan Tử Ngâm thật là có miệng khó trả lời. Cô phải trả lời vấn đề này như thế nào? Nói Hoắc Duyên đột nhiên liếm chỗ mẫn cảm của cô, hay tại cô nhịn không được nên kêu sao?
Cô làm sao mặt dầy nói được đây?
Cô không khỏi giận kẻ đầu sỏ gây nên, liền thấy hắn mở miệng nói: “Có thể là chân đau. Tử Ngâm mấy ngày hôm trước bị thương, chân còn chưa khỏi.”
Chân đau? Hắn thật đúng là ngụy biện.
“Cho nên tôi đưa cô ấy về nghỉ trước đã.” Hắn đứng dậy nói, sau đó đột nhiên ôm lấy cô, khiến cô trở tay không kịp, chỉ có thể ôm lấy cổ hắn, để phòng bị ngã.
“Các vị từ từ dùng.” Hắn nói rồi chuyển hướng Hoắc Hào: “Đại ca, phiền anh tiếp khách hộ em?”
“Đương nhiên.” Hoắc Hào nói.
“Cám ơn.”
Sau đó hắn liền ôm cô rời khỏi nhà ăn, rời khỏi Hồng Môn Yến.
Toàn thân trở ra.
* Hồng Môn Yến: Cụm từ này xuất phát từ chuyện Hạng Vũ mời Lưu Bang dự Hồng Môn Yến, định kể tội Lưu Bang chống đối và sau đó sẽ giết chết, đại khái là bữa tiệc này chỉ là một âm mưu để Hạng Vũ giết chết Lưu Bang. Mà thực ra âm mưu này là của Phạm Tăng, quân sư của Hạng Vũ, vì ông ta nhận ra được sự nguy hiểm của Lưu Bang, chứ thực ra Hạng Vũ đâu có ý sát hại công thần. Quả nhiên sau khi Lưu Bang thoát chết ở Hồng Môn Yến thì dấy binh tạo phản, Hạng Vũ thua phải tự tử bên dòng Ô Giang (. Nói chung, Hồng Môn Yến là cụm từ chỉ những bữa tiệc ẩn giấu âm mưu của người mời và người được mời mà tới thì “lành ít dữ nhiều”) 






Quan Tử Ngâm là bị đói nên mới tỉnh.
Bữa tối hôm qua ăn không nhiều lắm, không ngờ Hoắc Duyên ôm cô rời khỏi nhà ăn xong lại coi cô thành bữa tối của hắn, quá trình không chỉ có nhiệt tình, thân mật, còn kéo dài làm hao hết khí lực của cô.
Cô còn tưởng rằng hắn nói dối chân cô đau chỉ là vì thoát khỏi Hồng Môn Yến, không ngờ là vì mục đích khác.
Nam nhân này thật sự là …….
Nên nói như thế nào đây? Căn bản là không coi ai ra gì, làm theo ý mình!
Vừa ra khỏi phòng, cô nhìn đồng hồ, hơn năm giờ.
Đây là lần đầu tiên nàng dậy sớm như vậy từ lúc đến đây. Không biết người ở đây, nhất là đầu bếp, mấy giờ mới bắt đầu làm việc? Thật hy vọng đầu bếp đã làm việc, ông trời phù hộ.
Đi qua hành lang dài, bốn phía rất yên tĩnh.
Nắng sớm chiếu vào qua cửa sổ, dung hợp không khí lãng mạn phương Tây cùng với hành lang thanh lịch phương Đông làm nó càng trở nên tao nhã mê người, lẳng lặng tản mát ra một cỗ mị lực thần bí.
Cuối hành lang là không gian rộng mở trong sáng, cũng chính là đại sảnh.
Độ cao đại sảnh khoảng ba tầng, trần nhà có hoa văn tiên diễm, hai bên có hai cầu thang làm bằng đá cẩm thạch hình cung, to lớn mà quý phái lên lầu hai.
Nhà ăn ở hành lang bên trái dưới lầu một, Quan Tử Ngâm đương nhiên đi xuống, vừa bước xuống bước thứ nhất đã bị người ở phía sau đẩy, làm cho nàng trong nháy mắt mất đi thăng bằng, thét chói tai.
“A ——”
Tiếng thét chói tai vang lên trong sự yên lặng sáng sớm, làm cho người đang ngủ bừng tỉnh, dù đang ở trong phòng hay ở nơi nào cũng chạy vội tới.
Tiếng bước chân vội vội vàng vàng ùn ùn kéo đến, trong đó còn có nhiều thanh âm nghi hoặc.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Vừa rồi là ai thét?”
“Có chuyện gì?”
“Ở đâu?”
Theo phương hướng tiếng thét vang lên, những người ở tầng hai cũng nhìn xuống, tầng một đã tụ tập đầy người, có người đỡ một người ngồi dậy.
“Có chuyện gì vậy?” Lí Thành Thị đứng ở tầng hai cao giọng hỏi.
“Tiểu thư bị ngã cầu thang.” Có người trả lời như vậy.
Một thân ảnh nhanh như chớp lao từ tầng hai xuống, làm cho người ta sợ hãi, tưởng là lại có người ngã cầu thang.
“A!” Có người thậm chí còn nhịn không được kêu lên sợ hãi.
Không ai rơi xuống, chỉ có Hoắc Duyên mặt cắt không còn giọt máu lao tới bên cạnh Quan Tử Ngâm, nhanh chóng, thật cẩn thận kiểm tra thân thể cô, đồng thời gầm nhẹ rít gào.
“Gọi bác sĩ!”
Tóc hỗn độn, còn đ