Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.
m u, ném vào hỗn hợp máu cá với nhện độc. Mât hai giờ, trải qua đủ loại cay đắng gian khổ vẽ ra một trận pháp, thắp năm cây nến âm đỏ quý giá, không tiếc trả giá dán thêm đủ loại bùa chú lến gáy anh ta, sau đó giơ bản “Niệm chú trừ tà nhập môn đơn giản” mới phát hành lên, vung kim cang xua khí, chậm rãi đọc chú ngữ trong sách.
“Gâu oa oa oa gâu oa oa oa gâu —— cứu mạng! Dạ Đồng cô đang làm gì đấy?!” Chú trừ tà quả là có hiệu quả với yêu quái có pháp lực yếu, William lúc đầu còn cố tình nằm sấp trên mặt đất giả làm núi băng, chờ chú ngữ bắt đầu có tác dụng, liền đau đến mức lăn lộn khắp sàn, gương mặt vặn vẹo cuối cùng cũng khôi phục lại vẻ đần độn vốn có, cầu xin tôi tha thứ, “Tôi sai rồi, dừng tay đi! Đừng làm bừa!”
Tôi an ủi: “Anh trúng tà, lúc đuổi đi có hơi đau, nhẫn nại chịu đựng là qua thôi.”
William gào lên: “Tôi không trúng tà.”
Tuy rằng rất đáng thương, nhưng vì muốn tốt cho anh ta, tôi kiên quyết hạ quyết tâm: “Trúng tà đều nói mình không trúng tà!”
Nước mắt William trào ra, điên cuồng vẫy đuôi nói: “Cô nghe tôi giải thích đi.”
“Giải thích cái gì?” Lòng tôi thoáng lay động, chợt thấy việc này có gì đấy không đúng, tạm dừng đọc chú, lộ ra mặt mèo dữ tợn với bộ móng sắc nhọn, tới gần nói: “Thành thật nhận tội! Vì sao giả thần giả quỷ? “
William quỳ rạp trên mặt đất thở hổn hển nửa ngày, tai cụp xuống, tủi thân nói: “Chu Tư Tư nói tôi rất thành thật chất phác, là điển hình của nam phụ hi sinh, trong ngôn tình đều là nam không xấu nữ không yêu. Muốn làm nhân vật nam chính phải tà mị lạnh lùng cay nghiệt, ngang ngược bá đạo mới tán được con gái, cho nên phải thay đổi hình tượng, thay đổi bề ngoài mới hấp dẫn được con gái…” Anh ta chọc chọc hai ngón tay vào nhau, thẹn thùng nói, “Đối với người trong lòng tốt nhất là nên đẩy ngã, cường hôn, nhưng cơ hội không dễ có…”
Tôi 囧 khi nghe xong lý do hệ ngân hà này, chân hung hăng đạp anh ta, tức giận mắng, “Đần độn nói mà anh cũng tin? Ngu ngốc! Ngu xuẩn! Không có não! Phế vật! Không bằng heo chó! Cẩu cầm thú! Đi chết đi!”
William nhìn trộm tôi, hạnh phúc cười ngây ngô nói: “Vừa rồi cô rất lo lắng sao?”
“Cút!” Tôi hung hăng đạp anh ta, nhào lên đánh mấy cái, “Ai lo lắng cho anh? Tôi sợ Hồng Vũ tìm tôi tính sổ thôi! Sinh vật tôi ghét nhất trên thế giới này chính là chó, trong tất cả chó trên thế giới này tôi ghét nhất là anh!” Tôi hổn hển xoay người bỏ chạy.
William ở sau lưng, mặt mũi sưng lên hét to: “Đợi đã, cởi dây trói yêu trước đã!”
Tôi đứng trên bậc thang quay đầu ngạo mạn nói: “Cứ từ từ mà ngốc đi!”
[1'> Murakami Haruki (Tiếng Nhật: 村上春樹, âm Hán Việt: Thôn Thượng Xuân Thụ), sinh năm 1949 tại Kyoto và hiện đang sống ở Boston, Mỹ, là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật. Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 38 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản. Murakami đã trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản đương đại với những mĩ danh “nhà văn được yêu thích”, “nhà văn best-seller”, “nhà văn của giới trẻ”.
[2'>Doujinshi tương tự như truyện đồng nhân của TQ: là thể loại truyện lấy bối cảnh trong một bộ truyện tranh, phim hoạt hình hay kiếm hiệp, tiên hiệp…. nào đó. Nhân vật chính có thể là từ thế giới hiện tại bằng lý do nào đó mà tới thế giới trong truyện hoặc tác giả cho thêm một nhân vật hoàn toàn mới vào trong truyện.
Tiếng chó sủa thê lương của William kéo dài mấy giờ liền dưới tầng hầm, đến tận khi vẹt lén lút trở về, thả anh ta ra. Anh ta muốn chạy đi tìm tôi xin lỗi, tôi cuộn mình trong ổ mèo ngủ, bịt tai, anh ta có nói gì cũng không quan tâm. Đến sáng tinh mơ sau khi Hồng Vũ trở về, hai người nói chuyện nhỏ trong vườn hoa.
Hồng Vũ: “Dạ Đồng đánh em bị thương?”
William: “Em không cẩn thận ngã xuống cầu thang.”
Hồng Vũ: “Vừa nãy vẹt cũng mách rồi, mèo này không đá chó cũng đánh chim, thật sự là thiếu dạy dỗ.”
William: “Đừng, là em không tốt, làm cô ấy ghét. Đúng rồi, Dạ Đồng thích cái gì?”
Tôi ôm đuôi, ngồi trong ổ ngẩn người, nhớ tới một vài ký ức khiến mèo buồn bực.
Mèo không cần bạn bè, không cần tình cảm, một thân một mình cũng sẽ không cô đơn, là giống loài trời sinh thích hợp ở một mình! Bầu bạn gì đấy đều là loài người không có tiền đồ mới cần…
Trong vườn hoa cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục.
William: “Khi nào thì đến sinh nhật Dạ Đồng?”
Hồng Vũ: “Yêu quái không có sinh nhật, nếu muốn nói ngày quan trọng, hẳn là…”
Tôi thấy chị ấy đến cả chuyện riêng cũng định nói, vội mở cửa sổ ra, hắt chậu nước xuống hai kẻ vô lại ở dưới.
Hồng Vũ bình tĩnh tránh được, nhìn cảnh cáo tôi một cái, lại khó không phát hỏa đánh nhau. William bị dội thành chó không nhà, vẫy vẫy lông, đáng thương nhìn tôi, sau đó về phòng thay quần áo sạch sẽ, thật sự đi ra ng