Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Vật

Yêu Vật

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1192 lượt.

không nghe thấy, định chuồn êm.
“Đợi đã!” Chu Tư Tư xông tới, ngăn tôi lại, cô ta nắm lấy đuôi tôi, khóc cầu xin, “Mẹ là người tốt, xin cô, cô… Cô không thể lấy linh hồn của bà đi! Cô muốn lấy linh hồn để làm gì?”
“Đương nhiên là ăn luôn,” Tôi là mèo độc ác ý chí sắt đá, hiện ra sắc mặt tà ác, “Giao dịch chính là giao dịch, hoàn thành nhiệm vụ là được, ai quan tâm mẹ con cô sống chết thế nào?”
Chu Tư Tư ngây người rất lâu, có lẽ là dưới tình thế cấp bách, đầu óc lại đột nhiên thông minh, cô ta lui ra sau vài bước, biểu cảm lợn chết không sợ nước sôi, uy hiếp nói: “Giao dịch của cô chỉ được tính là thành công khi tôi không làm loạn, không xuyên không nữa, có phải không?”
Tôi vô lại: “Cô đã bỏ ý nghĩ xuyên không rồi.”
Chu Tư Tư càng vô lại hơn nói: “Tôi bỏ ý xuyên không, chứ không bỏ ý định tự sát. Nếu như tôi đi tự sát, giao dịch của cô sẽ thất bại, không lấy được linh hồn của mẹ tôi đúng không?”
Đến phiên tôi trợn tròn mắt: “Cô vừa mới khóc lóc không muốn chết.”
Chu Tư Tư hét to: “Vì cứu mẹ, tôi không sợ gì cả! Nếu cô muốn lấy linh hồn thì phải đợi sau khi bà mất! Giờ tôi sẽ đi chết! Cho giao dịch của cô bay luôn!”
Tôi có ý an ủi: “Đừng xúc động, cô chết rồi mẹ cô sẽ đau lòng.”
Chu Tư Tư: “Tôi dùng tính mạng cứu mẹ, còn tốt hơn là để cô ăn linh hồn của bà!”
Tôi giận: “Cô dám lấy cái chết để uy hiếp, bắt chẹt yêu quái! Hạ lưu! Có tin tôi ăn cô luôn bây giờ không?”
Chu Tư Tư chân hơi mềm ra, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn kiên trì: “Cho dù có ăn tôi cũng không sợ! Dù sao cũng không được lấy linh hồn của mẹ, thương lượng điều kiện khác! Tôi… Tôi có thể cho cô cái khác, sẽ không để cô chịu thiệt …”
William đến gần, nhỏ giọng khuyên: “Mẹ con người ta cũng rất đáng thương…”
Tôi giận quá: “Chó chết! Muốn tôi phun ra miếng thịt đến miệng càng đáng thương hơn!”
William vẫy vẫy cái đuôi: “Bức chết người sẽ bị Lam Lăng lấy cớ đến cửa lải nhải mấy tháng đấy.”
Nhớ đến chuyện mỗi ngày đều phải thay Hồng Vũ đối phó với những đợt tấn công cầu yêu khủng bố của Lam Lăng, tôi rùng mình, chịu thua, đành phải sửa hợp đồng giao dịch thành hợp đồng vay nặng lãi của yêu tộc, giải thích: “Dùng linh hồn của cô vay nợ, tạm hoãn thu linh hồn của mẹ cô; khi cô còn sống, tìm cho tôi hai người muốn trả linh hồn làm giao dịch, tôi thu hồn của họ xong, hợp đồng với mẹ cô sẽ tự động mất đi. Nếu thất bại, tôi chẳng những thực hiện hợp đồng, sẽ lấy luôn linh hồn cô làm lãi.”
Tôi sửa giấy khế ước màu đen xong đưa cho Chu Tư Tư: “Xác nhận một chút.”
Chu Tư Tư xác nhận điều khoản không sai sót chỗ nào, không suy nghĩ nhiều ký tên luôn, chạy như kiểu chim sợ cành cong.
William nhìn bóng cô ta: “Người như cô ta liệu sẽ tìm được ai? Nếu thất bại thì làm sao bây giờ?”
Tôi cười nhạt: “Trên đời này, những kẻ mơ mộng quá đáng, sẵn lòng trả giá có rất rất nhiều.”
“Dạ Đồng, đây là sơ hở nhỏ cô cố ý để lại hả?”
“Không phải.”
“Nếu Chu Tư Tư chấp nhận vì cứu mẹ hy sinh bản thân mình, cô sẽ tha cho họ đúng không?”
“Tuyệt đối không phải.”
“Dạ Đồng đúng là mèo nói một đằng làm một nẻo!”
“Cút!”






“Bình hoa là anh làm vỡ!”
“Lông thú trong phòng chủ yếu là anh làm rơi!”
“Người bán hàng đến nhà không chịu đi, đều do anh nói đồng ý!”
“Mèo biến chất cũng là lỗi của anh!”
“Điều khiển từ xa của điều hòa không có pin, đều do anh loạn làm!”
Tôi quay đầu tiếp tục mắng William: “Tôi là mèo, mèo ghét nhất trên thế giới chính là chó! Về sau không được lượn lờ quanh tôi nữa!”
William thâm trầm nhìn tôi, cuối cùng xoay người, chạy ra ngoài cửa.
Tôi: “Này —— tôi còn chưa nói xong? ! Chạy cái gì?”
Hồng Vũ luôn tham dự vào chuyện không liên quan đến mình, đặt chén trà trong tay xuống thật mạnh: “Dạ Đồng, nói quá đáng rồi.”
Vẹt phụ họa: “Đúng vậy! Đúng vậy!”
Tôi bị tầm mắt của hai kẻ địch nhìn chằm chằm, lông đuôi đều dựng hết lên, chột dạ biện minh: “Đâu có? Mấy câu mắng chửi người đấy đều ở trong từ điển thành ngữ, không phải mèo nghĩ ra, muốn trách thì cũng nên trách con người kỳ lạ, đâu có liên quan gì đến tôi…”
Vẹt trách móc: “William dính cô như vậy, đối xử tốt với cô như vậy, cô lại nói tàn nhẫn như thế, nhẫn tâm! Nhẫn tâm!”
Tôi trầm mặc trong giây lát, cãi chày cãi cối: “Tôi bắt anh ta dính tôi, đối xử tốt với tôi sao?”
Vẹt vội trốn ra sau Hồng Vũ, tiếp tục mắng: “Mèo không tốt! Mèo xấu xa! Quá đáng! Thật quá đáng!”
Lông trên người ướt sũng tôi run lẩy bẩy, nổi giận: “Rõ ràng anh ta làm tôi ướt lúc đang ngủ, các người dựa vào cái gì đều mắng tôi!”
Hồng Vũ thản nhiên nói: “Chỉ bằng em là sư tỷ của cậu ta, em sống hơn vạn tuổi, William tuổi vẫn còn nhỏ, phải trân trọng sư đệ hiểu không?”
Lý do này còn có tý đạo lý, tôi miễn cưỡng nhận.
Hồng Vũ hướng dẫn từng bước: “Sư đệ trốn khỏi nhà, em nên làm gì bây giờ?”
Tôi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “Phơi lông khô, tiếp tục ngủ, chờ anh ta về.”
Nháy mắt, Hồng Vũ đi đến bên cạnh tôi, khí thế sét đánh không kịp bịt tai, cầm đoạn da sau gáy tôi