Tác giả: Fly
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
́. Thương thay cho số phận của cô ta. Nên đi điều trị tâm lí thì hơn.
Qua đó, anh cũng không quên rủa thầm cái thằng cha kia. Yêu người ta xong rồi, tiêm nhiễm mấy thứ vớ vẩn vào đầu cô ta xong rồi
thì vứt đấy.
Nhưng anh cũng ngậm ngùi theo cô:
- Tôi rất thông cảm.
Cô gái không nói gì nữa. Chỉ nức nở chạy ra khỏi phòng.
- Này cô.
Quang Anh với tay gọi lại làm cho cô ta tưởng mình còn chút hi
vọng. Cuối cùng thì anh ta cũng bị quyến rũ, nhưng:
- Đánh răng xong rồi hãy đi. Cô nói nhiều như vậy, đến lúc người ta nghe cô nói...mùi sẽ bay ra đấy.
Tuyệt vọng. Cô gái hoàn toàn tuyệt vọng.
Quang anh nhìn ra phía cửa. Đến khi còn một khoảng lặng anh mới tự hỏi:
- Thế tên cô ta là gì nhỉ?
Đường Thi nhìn ra phía ngoài ban công. Ánh nắng chiếu rọi khiến người ta muốn nheo mắt.
Hôm qua, nhân lúc Quang anh không để ý, cô đã thả Hào về với
tiểu đội của anh. Kể ra thì anh ta cũng tội nghiệp, đương nhiên
lại thành ra có một kẻ thù. Đó chính là Quang anh.
Đường Thi ngồi dậy, với lấy chiếc túi trên bàn cạnh đó. Trong
đó là mấy đồ cô đã mua hôm qua. Một đôi nhẫn lấp lánh. Đã nói nó chỉ là đồ gải nhưng lại rất tinh xảo.
Đường thi không bao giờ xài hàng giả, đây là ngoại lệ.
Giống như điều ấy, cô đã ghen với một người con gái khác. Ngoại lệ.
Cô đã "có vẻ" yêu một người. Hoàn toàn ngoại lệ.
Đường Thi lồng một chiếc nhẫn vào tay rồi ngắm nghía. Tay cô
vốn đẹp. Rất thon, rất dài. Cộng với đó là làn da trơn mịn
và sáng. Đeo vào, dù là đồ giả cùng thành thật.
Đường thi đang hài lòng là vậy. Khi nhìn thấy chiếc nhẫn còn
lại đang bơ vơ trong hộp cô không khỏi mất hứng. Thế là cô tháo
luôn chiếc nhẫn ra, bỏ vào hộp rồi quẳng nó xuống góc giường.
Đường Thi và Quang Anh đều bước ra ngoài phòng cùng một lúc.
Tuy là ánh mắt có lia qua người nhau vài cái cho bõ ghét thì
cùng không kìm dược ý nghĩ: Không biết cô/anh ta đã đi chưa?.
Đường Thi khóa xong cửa phòng rồi bỏ đi. Để lại ánh mắt ngơ
ngác của Quang anh. Hóa ra cô ấy ở gần anh như vậy, thế mà anh
không biết.
Quang anh mím môi rồi chạy vội đến chỗ của Đường Thi. Vừa ngang bằng với cô anh đã oang oang:
- Haizz, làm việc quá sức nên bây giờ đau lưng quá.
Đường Thi chỉ lườm mà không nói gì.
Quang Anh lại tiếp tục:
- Rốt cục thi mình phải phục vụ người ta đến khi nào nữa?
Đường Thi nhếch môi cười nhạt rồi quay sang phía Quang Anh nói:
- Anh là trai bao sao?
La la!
Trời không giông bão mà sao nghe thấy tiếng sấm rền trong lòng.
Đời anh chưa có ai nói anh là trai bao cả. Giờ đã có người nói rồi sao lại chẳng thấy hân hoan gì hết? Ngược lại, còn rất
muốn vung tay múa chân cho người vừa phát ngôn kia một chưởng để biết thế nào là sự lợi hại của anh.
Quang anh cười cười mà không trả lời nổi câu hỏi mang tính chất đay nghiến của Đường Thi. Và cuối cùng anh cũng đã tìm được
thuốc súng để công kích:
- Vậy mà cũng có người lấy.
Đường Thi không chịu kém cạnh:
- Là do đồng chí đó nhát chết. Thương quá nên mới rộng lòng ân xá.
Quang Anh tưởng mình bị tẩu hỏa nhập ma trong phút chốc. Thật
không còn gì để nói. Quang Anh vừa tức vừa thẹn chỉ biết cúp
đuôi đi lên trước. Anh dám chắc rằng nếu như còn nói chuyện nữa thì lục phủ ngũ tạng của anh sẽ bị thối rữa.
Đường thi có ý cười cười. Chỉ hận một nỗi là không thể tương
thẳng vào mặt anh ta chiếc guốc đế nhọn 15 phân này. Còn dám
gây sự với cô sao? Lá gan của anh ta không phải dành cho người.
Loại cóc tía nhà anh ta có lẽ chưa tiến hóa đầy đủ, nên mới
cho ra một phiên bản dị hợp còn thiếu xót như vậy. Gan quá
lớn!!.
Những ngày sau đó là những ngày hai người sống trong cảnh
"chiến tranh". Lạnh có, Vùng Vịnh có, đa - đơn cực cũng kết
hợp luôn. Khiến cho nhân viên khách sạn rất ái ngại và có phần hơi tức giận với hai con người này.
Đơn giản diễn biến như sau:
Vừa xuống đến nhà ăn. Đây là nhà hàng cao cấp, nhà ăn được
dựng theo lối tự chọn. Chẳng biết họ ăn được bao nhiêu mà bữa
nào cũng như bữa nào, hai người ganh đua nhau gắp cho bằng hết
thức ăn vào đĩa mình. Đến khi nó không còn chứa nổi thì mới
đắc ý nhìn nhau. Cuối cùng, mọi người đã hiểu ra đây là cuộc
đua "xem đĩa ai đầy trước". Và họ cũng tự hỏi tại sao họ lại
không