Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341856

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.

̣ch xuống. Qua đó ta cũng thấy được bàn chân của Quang Anh đang thò lò
dưới hòn đá bằng vải kia. Khi cô quay người lại, cái mà cô
nhìn thấy chỉ là một cục thịt đang không ngừng đỏ. Để xem anh
ta nhịn được tới mức nào.

Quang anh mím môi rồi từ từ nhấc "kho" hành lí di động của
Đường Thi. Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là cô ta cố
tình, hoàn toàn cố tình. Cô ta có dã tâm đẩy anh vào hoàn
cảnh ngồi xe lăn thay cho xe hơi đến lúc về già đây mà.

Đau là vậy nhưng tuyệt nhiên, Quang anh không hề kêu ca lấy một
tiếng. Đúng như các cụ ngày xưa nói "thời thế tạo anh hùng".
Trong cái hoàn cảnh mạng sống đang treo lơ lửng, hờ hững trước
gió thế này, đồng chí Quang anh bỗng trở thành một người
hùng. Đúng là một anh hùng...rơm của thế kỉ 21.

Tối hôm đó, Quang Anh lại một lần nữa làm "anh chàng nói dối", anh để Đường Thi ngủ giường còn mình thì chấp nhận làm mấy
cái bản thảo "tự nghĩ". Trên thực tế, mấy bản thảo đó là
những trò chơi điện tử, mở cửa 24/24 cho các game thủ cày đêm.

Đường Thi cũng chẳng thèm để ý, lăn quay ra ngủ ngon lành.
Thỉnh thoảng còn lẩm bẩm mấy câu cho gọi là "ta đang mê sảng".
Mấy câu đấy kiểu như thế này:

- Giết đi, mày giết tao đi - Đây chắc hẳn là một giấc mơ mang tính chất hành động.

- Anh yêu, chúng ta tiếp tục chứ? - Giấc mơ này không khỏi làm
Quang anh phải chạy vào nhà vệ sinh. Làm gì thì làm, chỉ cần
ngăn được ham muốn đang cuộn dâng trong người là được rồi. Sau
khi chấn tĩnh lại được, anh mới thấy hoài nghi, người trong
giấc mơ ấy là ai?

- Bố, cô An Hợp!...Quang Anh không có tội, hãy tha cho anh
ấy....đừng, tùng xéo đến chết thì thà ném anh ấy xuống biển
con hơn - Quang Anh đang chơi hăng say, nghe thấy Đường Thi nói mê
như vậy lập tức chết đến mấy mạng rồi bị chủ phòng kick ra
ngoài. Cái gì mà tùng xẻo đến chết? Cái gì mà ném xuống
biển? No, cả hai cái này, chẳng thà cho anh tự cắn lưỡi mình
còn hơn. Nhưng mà suy nghĩ kĩ ra, đây chẳng phải là một lời
cầu xin cho anh hay sao? Nghĩ thế, Quang Anh không kìm được mà
tủm tỉm cười.

***************

Lại một buổi sáng đẹp trời nữa ở thành phố này. Tính đến
nay, cả Quang Anh và Đường Thi đã vất vưởng ở đây hơn 2 tuần
rồi. Thời gian sao mà trôi nhanh, nhưng sự rạn nứt giữa hai
người vẫn chẳng thay đổi gì hết. Là ai đang cứng đầu cứng cổ
đây?

Đường Thi thức dậy thấy Quang anh ngủ gục trên bàn máy tính. Cô đưa mắt ngắm nhìn anh, từ vầng trán cho đến đôi môi. Từ thân
hình cho đến phong thái, tất cả đều tuyệt mĩ. Từ trước đến
nay, cô đương nhiên là không bỏ ra thời gian để ngắm anh lâu như
vậy.

Đường Thi bước xuống giường, cô vỗ vỗ nhẹ vào vai Quang anh gọi:

- Này!

Quang Anh hoàn toàn không nhúc nhích. Đường Thi mím môi kiên trì
kéo anh ta ra khỏi giấc mộng ngàn thu lần thứ hai:

- Ê!

Cũng không thấy động tĩnh gì. Đường Thi thở dài một hồi, cô
kiểm trả lại mồm miệng xem có mùi không rồi mới ghé sát vào
tai anh ta thì thầm mùa xuân rằng:

- Bố đến rồi kìa!

Quả nhiên có hiệu lực. Không những thế, hiệu lực còn thừa
thãi khiến Quang Anh đổ cả người lẫn ghế ra đằng sau.

Đường thi thấy thế vội cười như nắc nẻ. Sao lại có phản ứng như vậy cơ chứ?

Quang Anh đưa tay xoa coa cột sống đáng thương của mình, rồi lại
quay ra phía Đường Thi lườm cho cô một cái đầy âm khí. Sao lại
có người đùa ác như vậy cơ chứ? Biết rõ phản ứng tự nhiên
của anh nó thế rồi mà còn mang ra chà đạp rồi cười như bị
người ta cù vậy. Rõ vô duyên!

Quang Anh tức tối đi thẳng vào nhà vệ sinh rồi đóng sầm cửa
lại. Anh ở lì trong đó khiến Đường Thi không ngừng gọi lớn bên
ngoài:

- Đừng có lập doanh trại ở trong đó. Anh cứ rụt đầu như vậy thì em "chiến" với anh kiểu gì đây?

Tiếng xả nước cùng tiếng của Quang anh hòa làm một. Một man điệu nghe...day dứt lòng người:

- Không đợi được thì chạy sang phòng khác. Phòng này không tiếp những con người bị bại liệt dây thần kinh sợ hãi.

- Anh nói ai bại liệt?

- Ai thì người đấy tự biết, còn để người ta nói ra sao? Hay là cả não cũng bại luôn rồi?

Vì cớ gì mà lời nói của anh ta lại sắc đến như vậy? Ở trong
đó ngoài xà phòng và sữa tắm ra thì còn có gì để ăn? A, còn một thứ! Nhưng có lẽ không cần nói ra thì mọi người cũng
biết.

Rồi Đường thi tự cho là mình đã đoán đúng. Cô liền gập người xuống và cười