Tác giả: Fly
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
sợ ai, nhưng cứ mỗi khi có người nói đến hai chữ "sinh nở" là cô lại chợt rùng mình. Còn Quang Anh, khi anh ấy nói muốn có một đứa con, đó chính là lời hẹn ngầm. Là lời hẹn sẽ sống cả đời bên cạnh cô, anh đã lấy đứa con ra để làm lời hẹn ấy. Nhưng cô thật không đáp ứng được,
ngay khi cô và anh nhận ra tình cảm của nhau thì cô lại không
thể làm thỏa lòng anh.
Rồi Đường Thi thở dài và đứng dậy, cô soi mình trong gương. Bộ
dạng này, sắc mặt này sao cô chưa bao giờ thấy. Thật là thất
sắc quá! Có lẽ hôm nay cần trang điểm đậm hơn một chút.
Trong đầu cô dần đưa đến một quyết định. Biết là sẽ khó khăn nhưng có lẽ cô nên dứt khoát.
*****************
Quang Đi gặp đối tác về, theo như anh được biết thì có lẽ nội
trong tuần này tất cả mọi công việc sẽ được giải quyết ổn
thỏa. Nếu như còn việc gì chưa xong thì nhân viên của anh sẽ lo. Giờ đây trong anh đang sục sôi một ý chí, đó là có con! Ý chí đó như bén rễ trong anh khiến anh không thể làm ngơ với nó
được. Phải, trong thời gian tiếp theo, anh sẽ thuyết phục Đường
Thi có con với mình.
Hoặc nếu cô không đồng ý thì có lẽ anh nên dùng biện pháp mạnh với cô.
Vừa bước chân vào phòng Quang Anh đã thấy chăn gối gấp thẳng
thớm, không gian yên tĩnh. Tự hỏi sao hôm nay vợ anh lại có hứng dậy sớm như vậy? Hay là lại có đứa nhân viên nào phá rối cô.
Vậy thì tên đó xấu số rồi! Đến anh khi phá giấc ngủ của cô
còn bị cô hành hạ dã man chứ nói gì đến một tên nhân viên
quèn. Nghĩ vậy Quang Anh liền lắc đầu cảm thương cho số phận
hẩm hiu của tên nhân viên kia.
Nhưng thực chất là chẳng có nhân viên nào cả, vì tớ giấy ở
giữa giường đã nói lên tất cả. Quang Anh chỉ kịp đọc được mấy chữ đầu đã hoảng loạn cả lên. Mấy chữ đó là: "ĐƠN LI HÔN".
Khi giây phút hoảng loạn qua đi. Quang Anh vội vàng nhéo vào mặt mình mấy cái để xác nhận rằng không phải là mình đang mộng
du. Nhéo xong, vẫn chưa thấy hài lòng và chưa thể tin được vào
cái hiện thực trước mắt, anh lại chạy ra xem mã số phòng. Có
lẽ anh vào nhầm phòng cũng nên. Nhưng...xin chúc mừng vì đồng
chí vẫn chưa đến độ tuổi nú lẫn để bước chân nhầm phòng.
Quang Anh đứng lặng người hồi lâu, sao càng nghĩ lại càng chẳng hiểu cái mô tê gì sất! Đầu tiên là anh đòi có con, rồi cô
không cho, rồi anh cũng không nói nữa mà chuyển sang chính sách
nhu cương kết hợp...và rồi thì cô để lại tờ đơn này. Anh đã
đốt cháy mất giai đoạn gì sao mà khi nó chạy đến đây rồi anh
lại không hiểu?
Quang Anh vội vàng kiểm tra tủ quần áo, đúng như những gì anh đoán. Cô đã bỏ đi rồi.
Bỗng nhiên, một cơn gió từ ngoài thổi vào khiến một tờ giấy
trên bàn bay xuống đất. Quang Anh liền nhặt lên xem. Bên trong có
viết:
"Em quyết định rồi! Mình kết thúc trò chơi ở đây nhé? Sẽ không ai phải vờn ai nữa. Không ai phải bắt ép ai làm thế này thế
kia và...anh cũng sẽ không cần phải cảnh giác với em nữa.
Vì em đã đầu hàng rồi!"
Một bức thư ngắn ngủi nhưng lại đâm vào tim anh những nhát dao
thật mạnh. Nói như vậy thì có nghĩa là anh và cô sẽ chia tay
thật sao? Đang yên lành mà! Chẳng lẽ chỉ vì một mong muốn như
bao người đàn ông vẫn mong muốn của anh lại làm cô tức giận
đến như thế sao?
Cô bị điên rồi! Chắc chắn là đầu cô đã bị găm mìn mới đưa ra quyết định này.
Quang Anh vừa đau lại vừa tức giận. Thật là cay cú! Từ lúc anh biết mùi con gái đến bây giờ thì chưa có lần nào lại thấy
mình bị hành hạ cả về mặt thể xác lẫn tâm hồn như thế này.
Nói chính xác ra thì đây là lần đầu tiên. Và người vinh dự
tạo ra "cái lần đầu tiên" ấy với anh không ai khác chính là
quý cô Đường Thi. Người mà hai mươi mấy năm về trước đã từng vô tình tụt quần anh, người mà mười mấy năm về trước đã từng
đá bay anh khỏi cái chức Liên đội trưởng và bắt anh phải dọn
nhà vệ sinh trong suốt một thời gian dài đằng đẵng, người mà
gần một năm trước đã khiến anh phải chao đảo sau một đêm rồi
đùng một cái tước đoạt quyền tự do của anh sau cái đêm đó.
Rồi sau nữa thì sao? Sau nữa thì cô ấy đã cư nhiên khiến anh
phải yêu cô...
Và cuối cùng là nhận thua cuộc chỉ vì anh muốn có con.
Con mẹ nó! Anh là đồ chơi của cô sao? Là cái thứ cô muốn đưa ra đùa cợt lúc nào cũng được à? Sao lúc nào cũng là anh phải
chịu đựng mà không phải là cô? Vì bố cô là xã hội đen chắc.
Hứ, đã thế thì từ nay anh sẽ làm xã hội "thâm" cho