Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

g lòng: Con ruồi con muỗi nào còn
muốn sống thì hãy mau biến đi.

Con ruồi (muỗi) ấy chính là Quang Anh. Chỉ tiếc là anh không
thể nghe thấy lời dọa nạt trong tâm tưởng của Đường Thi cho nên
vẫn tiếp tục trêu đùa cô. Để rồi nhận lấy một cái đập tay
vào bụng của Đường Thi.

Quang Anh vội vàng hét lên:

- A! Đau quá.

Đường Thi mở mắt ra nói tỉnh bơ:

- Anh đang làm cái quái gì thế? Kiểm tra mũi em à?

- Đâu có. Dậy trước nên buồn thôi. Trêu một chút không được sao?

Đường Thi đập cho anh thêm một phát nữa khiến Quang anh tưởng
lục phủ ngũ tạng của mình theo hậu môn mà chui ra hết ngoài
rồi.

- Em chẳng biết xót của cái gì cả.

Đường Thi đứng dậy, cô khoác hờ một chiếc áo choàng tắm lên người rồi hất hàm nói:

- Sao? Anh tiếc à?

- Tiếc chứ. Anh tiếc hộ em đấy.

Đường Thi phì cười vì câu nói này của Quang Anh. Nghe mà chối
tai quá chừng, chỉ muốn đánh anh thêm mấy phát nữa cho hả dạ.
Chẳng biết sao dạo này cô rất muốn đánh Quang Anh.

Khi Đường Thi định bước vào nhà vệ sinh thì người cô đã bị
Quang Anh kéo giật lại rồi bị anh ép xuống giường. Ánh mắt anh nóng bỏng lên những tia dục vọng đến cô cũng cảm nhận được.
Tuy nhiên, cô vẫn tỉnh bơ:

- Không phải muốn kiểm tra cả người em nữa đấy chứ?

- Phải. Muốn kiểm tra hết.

Đương nhiên là Đường Thi đẩy Quang Anh ra ngay tặp lự khiến anh
ngã nhào ra giường. Dù gì thì cô cũng có võ, sức cô có thể
bằng một người đàn ông. Chỉ là thua chồng mình thôi. Cô chỉnh
lại chiếc áo choàng bị xô lệch rồi nói:

- Hôm qua anh đã kiểm tra hết rồi đấy thôi.

Quang Anh cười cười rồi gối đầu lên đùi vợ. Anh vẽ một vòng tròn trong không trung và nói đầy mông lung:

- Vợ à! Anh muốn chúng ta có một đứa con.

Nghe thấy từ "muốn có một đưa con" mặt Đường Thi chợt tái mét
vào. Cô đẩy Quang Anh ra, đồng thời người mình cũng lùi về sau
mất mấy mét. Cô nói trong hoảng loạng:

- Không được! Tuyệt đối không được.



Chương 25: Đầu Hàng Vô...số Điều Kiện



Quang Anh đờ người ra trong giây
lát, phản ứng của Đường Thi khiến anh không kịp thích nghi. Anh
ngồi dậy và nhìn cô nói:

- Sao thế? Em còn muốn giữ eo à? Đẻ xong rồi điều chỉnh lại một chút là được mà.

Đường Thi càng ngày càng ngồi xa Quang Anh hơn. Cuối cùng cô
đứng hẳn dậy rồi chạy vào nhà vệ sinh. Trước khi chạy đi cô
còn không quên nói lại với vẻ kiên quyết:

- Em đã nói rồi, không được là không được. Nếu anh bắt ép em thì chúng ta li hôn đi.

Quang Anh đực mặt ra một chỗ rồi nghĩ ngợi: Có phải hôm qua anh đã làm gì quá đáng không nhỉ? Sao tự dưng cô ấy lại khó hiểu đến vậy. Nhìn thái độ của Đường Thi vừa rồi anh chỉ muốn cho cô một đạp ngay lập tức nhưng lại không dám. Lúc này anh là
người yếu thế, là người đi thuyết phục cho nên anh không thể
làm cô ấy phật lòng được.

Nghĩ thế rồi Quang anh thở dài trong niềm thất vọng. Có gì mà không được cơ chứ? Có con là khổ lắm sao? Thực ra anh đầu tiên
cũng không thích trẻ con lắm! Thiết nghĩ rằng có hai vợ chồng
thế này đã là mệt lắm rồi, thêm một đứa trẻ con vào nữa thì thà giết anh đi còn hơn. Nhưng rồi anh nghĩ lại, biết đâu đứa
con đó lại là cầu nối giữa anh và Đường Thi. Lại là trợ thủ
đắc lực của anh, khi anh cãi nhau với Đường Thi anh sẽ lôi nó ra lợi dụng. E hèm, tuy có hơi thủ đoạn một chút nhưng anh hứa,
anh hứa rằng anh sẽ là một người bố tốt nhất có thể.

Vậy mà Đường Thi lại đáp cho anh một câu "không được". Thà cô
cứ đáp cho anh một quả mìn còn hơn là bắt anh nghe thấy câu
nói này. Không có con với anh thì có nghĩa là cô ấy không yêu
anh đúng không? Điều này làm Quang Anh có đôi phần hoang mang.

Nhưng rồi Quang Anh lại tự động viên mình bằng một câu nói
"không sao! Chắc cô ấy chỉ sợ lúc sinh sẽ đau thôi. Con gái mà!"

Đường Thi ngồi trên thành bồn tắm. Nói chính xác hơn là cô đang giống với những nhân vật trữ tình trong tiểu thuyết thích tự
kỉ một mình. Những lọn tóc vương vãi trên đôi vai, ánh mắt
thất thần nhìn xuống nền nhà. Đôi tay đang không ngừng bấu chặt vào nhau khiến làn da nhợt hẳn đi.

Cô đang sợ!

Đang rất sợ. Nỗi ám ảnh đó vẫn không bao giờ phai nhạt được
trong tâm trí cô. Nó sẽ mãi mãi là một vệt ố loang lổ không
có cách nào tẩy được.

Đường Thi cô cả đời không biết


Ring ring