Tác giả: Fly
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
́p tay khiến khuôn ngực đầy đặn nửa kín nửa hơ như khiêu gợi.
Quang anh che mắt mình lẩm bẩm:
- Không nhìn, không được nhìn.
Chẳng biết Quang Anh có trụ được không nhưng Đường Thi đã liên tục kêu gọi trong tâm tưởng:
- Em đã dọn cỗ ra rồi, anh mà không ăn thì anh là thằng ngố nhất hành tinh.
Quang Anh vừa che mắt vừa dò dẫm bước đến bên giường. Nếu lúc
này anh mà nhào vào người cô biết đâu cô lại tức giận mà cho
anh đi Ma Cao kéo nhị luôn ấy chứ. Quan hệ vợ chồng đã không
tốt rồi, bây giờ lại còn giở trò thì chỉ có nước sách vali
đi du lịch trá hình mà thôi. Thế là anh vừa chậm chạp bước lên giường một cách khó khăn, vừa nguyện cầu cho người vợ của anh đừng có hại anh thêm nữa. Sức chịu đựng của anh có hạn, anh
không muốn nó bùng nổ ra ngay lúc này đâu.
Thấy phần đệm bên trái bị lún xuống rồi im lìm luôn khiến
Đường Thi tức muốn thổ huyết. Mẹ Kiếp! Cô dọn cỗ ra như thế
mà anh ta còn từ chối, muốn cô cấm vận luôn cả đời có đúng
không? Đây là lần thứ hai anh ta dám vờn cô, được, đã thể thì
để cho anh ta thỏa mãn luôn. Để xem anh ta chịu được đến lúc
nào.
Đường Thi lập tức xoay người, cánh tay cô vươn thẳng đến chỗ
Quang anh rồi mềm dẻo cuốn lấy người anh. Đôi môi cô còn không
quên nhích dần nhích dần đến cánh tay anh.
Quang Anh cố gắng nhẫn nhịn thì bỗng nhiên lại bị công kích tứ phía. Thế phòng thủ bị phá vỡ, không còn cách nào khác anh
đành phải đắc tội vậy. Quang Anh chợt hét lên trước khi nhào
vào người Đường Thi:
- Không phải lỗi tại anh nhé vợ!
Quang Anh đè cả người lên Đường Thi khiến cô không muốn mở mắt
cũng phải mở. Cô nhìn Quang anh một lúc rồi hét lên:
- Anh làm cái gì thế?
Đây là đúng là điển hình cho câu nói "vừa ăn cắp vừa la làng mà".
Quang anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Đường Thi, đôi mắt anh nheo
lại đầy trầm lắng, những xúc cảm lâu ngày bị tích đọng trong
đó khiến nó trở nên quyến rũ và ấm áp lạ thường. Quang Anh
nở một nụ cười nhẹ rồi nói giọng khàn khàn:
- Em đang bẫy anh! Phải không?
Đường Thi lặng im một lúc rồi kéo anh xuống, áp đôi môi mình
lên đôi môi của anh. Đã lâu rồi cô chưa có được cái cảm giác ấm áp và hạnh phúc như thế này, đã lâu rồi cô chưa có cảm giác
muốn tan chảy vào một ai đó.
Và giờ thì nó đã đến.
Quang Anh đẩy lưỡi mình vào trong miệng cô một cách uyển chuyển và linh hoạt. Như thức tỉnh mọi giác cảm đã bị tê liệt những ngày qua của hai người. Giờ đây, họ như những đứa trẻ tò mò
và lạ lẫm nhau. Tuy đã trải qua nhiều, nhưng quá trình ngăn
cách quá dài khiến cảm giác mới lạ lại ập đến như ngày đầu
tiên. Đôi tay Quang anh không quên lướt đi nhè nhẹ trên cơ thể cô,
rồi lại cởi bỏ mọi ngăn cách của hai người. Đó chính là mớ
quần áo hỗn đỗn đã bị hai người làm cho nhàu nát kia.
Khi hai người rời khỏi đôi môi nhau, ánh mắt của mỗi người là
một xúc cảm riêng nhưng bản chất thì lại hoàn toàn giống nhau
đó là hạnh phúc và thoải mái. Phải, thoải mái.
Đường Thi không kìm được mà lại kéo anh về phía mình. Cô luôn
là như vậy, trước mọi tình huống, cô luôn giữ thế chú động, cô không muốn mình phải là người chờ đợi. Cho dù trước đó chính cô cũng không biết mình đã lâm vào thế bắt phải ngồi đực mặt ra chờ đợi một người chịu quay đầu lại mà suy nghĩ và nhận
lỗi với cô.
******************
Sáng sớm.
Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, ánh nắng vàng rộm chiều vào
phòng qua khe hở của tấm rèm. Khung cảnh buổi sáng tươi mới và ngọt lành đến lạ.
Quang Anh khẽ giật mình, anh mở mắt rồi quay sang nhìn Đường thi đang ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình. Làn da nõn nà của cô
thỉnh thoảng lại cọ xát vào người anh khiến nó nóng bừng lên
trong thấy. Khuôn mặt cô lúc ngủ sao mà dễ thương và hiền lành
đến vậy. Đó chính là lí do vì sao anh thích ngắm cô ngủ.
Quang anh chợt này ra một ý định hết sức táo báo. Đó là trêu
cô. Anh nhổ một sợi tóc của cô rồi lại nhẹ nhàng soắn lại
và...đưa vào mũi cô. Cái trò này hồi xưa cũng đã có một cô
gái làm với anh khi anh còn đang ngủ. Tất nhiên là lúc đó anh
đã quát cô ta một trận nên thân vì đã dám phá hỏng giấc ngủ
của anh. Còn bây giờ, anh có bị mắng hay không lại là một vấn
đề nan giải. Mà người quyết định lại là Đường Thi.
Đường Thi đang mơ về một giấc mơ ngọt ngào thì bỗng thấy ngứa
ngứa mũi. Cô chửi thầm tron