Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3491 lượt.

tú nữa à? Nghe nói em Anna cũng là học sinh mà cô từng để mắt tới..."

"Ha ha ha..." cô bạch dừng bước, vẻ mặt thản nhiên quay lại, "Thực ra chọn trường nào là quyền của học sinh, trách nhiệm của trường chúng tôi là giúp từng học sinh có được sự giáo dục tốt nhất, nhưng cái khác không quan trọng!"

"Cô nghĩ như thế thì tốt quá..." Hiệu trưởng Thôi tiếp tục nói: "Chúng ta hãy dành một tràng vỗ tay nồng nhiệt nhất để chào đón học sinh mới - em Anna"

Từ đám đông chen chúc toàn người là người rộ lên từng tràng pháo tay nhiệt liệt, máy ảnh đua nhau chĩa về phía một người mặc áo đồng phục màu đỏ.

"Xin chào các thầy cô cùng các bạn, tên em là Anna, mong sau này được mọi ngưòi quan tâm giúp đỡ!"

"Hóa ra là cô ta!"

nữ sinh mặc đồng phục truòng Sùng Dương trước mắt té ra chính là cô gái mà lần trước được Kim Ngỵyệt Dạ cứu, tụi tôi đã chạm mặt nhau ở bệnh viện.

Không.. không phải chứ, tôi lắc đầu thật mạnh, tôi không hề hoa mắt, đúng là cô ta thật!

"Tuy đây là lần đầu tiên đến trường Sùng Dương nhưng em rất thích ngôi trường này, vì ở đây có một người em thích!"

Anna đột nhiên ngưng lại khiến mọi người xon xao bàn tán, không hiểu sao tim tôi như bị người ta bóp chặt lai, có lẽ do tôi nhạy cảm quá!

"Đó là Kim Nguyệt Dạ!"

"Ồ..." Mọi người xung quanh bỗng nhiên ồ lên, âm thanh đó dường như trải ra bất tận.

Tôi nhìn theo ánh mắt của Anna thì thấy Kim Nguyệt Dạ nãy giờ đứng bên cạnh cô ta, khuôn mặt hắn vẫn rấ điềm nhiên, nhưn sao nhìn trông chướng mắt thế nhỉ? Câu nói phát ra từ miệng Anna như chiếc búa từng nhát từng nhat môt đập mạnh vào tim tôi.

" Kim Nguyệt Dạ, bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là một phần quan trọng trong cuộc đời cậu..."

"Ồ..." Tiếng hô vang của mọi người cứ từng đợt từng đợt vọng lại, âm thanh mỗi lúc một lớn, nó như vật thể vô hình đè vào lòng tôi khiến tôi cảm thấy ngày càng nặng nề, khuôn mặt của Kim Nguyệt Dạ và Anna cứ mờ nhạt dần trong mắt tôi.

"Hựu Tuệ, bà không sao chứ?"

"Hựu Tuệ!"

"Hả?"

Tôi làm sao còn biết nghe thấy tiếng Tô Cơ và Hiểu Ảnh gọi nữa, chỉ biết trả lời như cái mát: "Không sao cả, có chuyện gì không?"

"Nhưng bà..."

"Tôi nhìn thấy Anna nên ngạc nhiên quá thôi, ha ha!"

"Hay thật, Kim Nguyệt Dạ lần trước chỉ tình cờ xài chiêu anh hùng cứu mĩ nhân, ai ngờ lại cứu được một người cũng tài giỏi như cậu ta, họ xứng đôi quá đi mất, he he!"

"Hiểu Ảnh, bà ngậm ngay cái mỏ quạ lại cho tôi nhờ!" Tô cơ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Có lẽ Hiểu Ảnh nói đúng , tôi ngây ra nhìn hai người đó đứng trong ánh hào quang lấp lánh, họ thật xứng đôi...

Tôi ngơ ngẩn về đến phòng học, chợt nghe thấy trên loa phát thanh trường có thông báo khẩn cấp, đọc tên tôi oang oang:

"Mời học sinh khối lớp mười Tô Hựu Tuệ lên văn phòng hiệu trưởng! Mời học sinh khối lớp mười Tô Hựu Tuệ lên ngay văn phòng Hiệu trưởng!"

"Tô Cơ, sao mà mẹ bà tìm Tô Hựu Tuệ còn nhiều hơn là tìm bà thế?"

"Ừm... Hựu Tuệ này, tôi nghe nói..." Tô Cơ nhíu mày, ngần ngại nhìn tôi đang đờ người ra như khúc gỗ.

"Nghe nói cái gì?"

"... Nghe nói ngày chủ tịch muốn bà và Kim Nguyệt Dạ cùng đến khu biệt thự số 23 phố Angel gặp ông ta, một tuần sau..."

Tô cơ vừa nói xong, đầu óc tôi trống rỗng mất mấy giây.

...

...

Nãy giờ tâm hồn tôi cứ bay lơ lửng trên không, đúng lúc tôi bừng tỉnh thì suýt quên rẽ, xém chút nữa là đâm sầm vào bức tường trước mặt

"Sao cơ ạ? Em phải đi đến khu biệt thự số 23 phố Angel để gặp ngài chủ tịch!"

"Đúng rồi, đi đến khu biệt thự số 23 phố Angel gặp ngài chủ tịch!"

Hiệu trưởng Bạch ngồi trên chiếc ghế sopha lớn trong phòng làm việc, nhìn tôi đăm đăm.

"Sáng nay cô nhận được thư do đích thân ngài chủ tịch việt, trong thư nói... thầy ấy đã về."

Ngài chủ tịch biệt tăm biệt tích đã tám năm nay... Bay giờ thầy ấy đã quay về rồi, tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn bức chân dung ngài chủ tịch quay mặt đi được treo trên tường.

Ngài chủ tịch... không biết sẽ là người thế nào..

"Em Tô Hựu Tuệ..."

"Dạ!" Tôi đang suy nghĩ vẩn vơ bỗng dừng lại.

"Trường Minh Đức và trường Sùng Dương đã cãnh tranh với nhau bao nhiêu năm nay, cũng đến lúc phải phân thắng bại rõ ràng, nhưng với tình hình hiện nay, phải nhờ chủ tịch đứng ra làm trọng tài mới có thể đưa ra quyết định cuối cùng, nên bất luận thế nào chúng ta cũng phải gặp bằng được chủ tích!"

"Phải gặp bằng được chủ tịch? Nhưng thầy ấy đã quay về... chẳng lẽ lại không gặp được thầy sao thưa cô?" Tôi lúng túng hỏi.

Ánh mắt cô Bạch trở nên rất đăm chiêu, cô nhíu mày, đầy gọng kính, tỏ ra hơi bất lực:

"Chú tịch là một người rất có cá tình, ừm, là một người tính cách khá đặc biệt. Lần này trong thư thầy nhắc đến em, hi vông em sẽ đại diện cho trường Minh Đức tham gia