Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3482 lượt.

vào, vả lại bên trong còn có rất nhiều căn phòng bí mật và hố bẫy..."

Hở? Có phòng bí mật với hố bẫy à? THế thì đâu phải tòa hành chính chứ! Rõ Ràng là nhà ma rồi. Chủ tịch sao lại có sở thích quái đản thế nhỉ, ai lại đi thích ở cái chỗ ma quỷ này chứ!

"Trước kia, mọi người đồn đại là trong khu biệt thự cổ số 23 phố ANGEL CÓ chôn một kho báu, khiến bao nhiêu người đổ xô đến đây tìm, cho nên nhưng căn phòng bí mật với hố bẫy này cũng được xây lên từ hồi đấy!" Cô Bạch dường như hiểu thấu được những thắc mắc của tôi bèn giải thích thêm.

"Có.. kho... kho báu...!"

"Đúng! Nhưng đấy chỉ là tin đồn thôi, không biết tại sao sau này tin đồn đó lại lan truyền khắp trường học, từ đó trở đi nó trở thành cuộc thảm hiểm kinh hoàng, năm nào cũng có không ít học sinh tò mò lén đến khu nhà cổ này, nhưng những học sinh vi phạm nội qui đó sau này đều không thấy xuất hiện ở trường nữa..."

"Không.. không thấy xuất hiện ở trường nữa ạ?"

"Cô cũng không biết ngài chủ tịch rốt cuộc đã dùng cách gì, chỉ có điều, mặc dù biết trước hậu quả sẽ thế nào nhưng vẫn có một số học sinh ko chịu nghe lời tôi..." Cô Bạch vừa nói vừa nhìn thẳng vào tôi.

Ha ha... Tôi ngượng ngùng cúi mặt xuống, xem ra hôm sáu đứa tụi tôi lén vào khu nhà này mà còn toàn mạng quay về đúng là một kỳ tích!

"Kẹt kẹt!"

Trong khi tôi còn đang thầm nă mừng vì lần trước mình số hên tháot ra được thì cô Bạch đã mở cái ổ khóa cũ kỉ, gỉ nhoèn của khu biệt thự số 23 bằng chiếc chìa khóa cũng hoen gỉ không kém.

Vù vù.... MỘt luồng gió lạnh buốt người thổi tạt qua mặt, tôi và cô Bạch đều bất giác run lên.

Hu hu hu.. Cám giác lạnh đến rợn người.. Bị luồng gió ấy táp vào người, đầu óc tôi chợt tỉnh táo lên rất nhiều, cái lạnh vừa rồi lại như tặng thêm gấp bội.

"cô Bạch, em .. em tưởng chúng ta phải đợi nhóm thầy Thôi?"

Chúng... chúng tôi phải đi vào bên trong thật sao? Bên trong tối om như mực, đến một ngọn đèn cũng không có, chưa kể cỏ dại mọc um tùm, chẳng may sa xuống hố bẫy thì toi đời, híc híc.. thật tình.. càng nghỉ càng thấy rợn tóc gáy...

"Không phai đợi nữ! Tô HỰu Tuệ, em theo sát cô nhé, cẩn thận một chút, nếu đi lạc thì rắc rối lắm!" Cô Bạch quay đầu lại nghiêm khắc nhắc nhở tôi.

"Vâng, vâng, em biết rồi..."

Cô Bạch gật đầu, bật đèn pin lên đi trước, tôi run lập cập theo sát phía sau bước vào khu nhà 23 ấy.

Nhưng lúc tôi vaừa mới bước qua cửa thì bỗng "soạt!" một tiếng.

Cánh cửa đột nhiên tự động đóng lại. "Oái!" Tôi sợ quá hét toáng lên, bổ nhào về phía trước, toàn thân run bần bật."hựu Tuệ, em cứ bình tịnh, cánh cửa đó có gắn lò xo nên mới tự động khép lại được!"

Gắn lò xo? Tôi ngẩn đầu lên, nhìn theo luồng ánh sáng phát ra từ chiếc đèn pin trong tay cô Bạch, tôi thấy giữa bức tường và phía sau cánh cửa có gắn bốn cái lò xo to đúng bằng cánh tay, nom đã gỉ nhoèn hết cả rồi.

Bày trò mèo gì thê không biết, sao lại đi lắp cái thứ chết tiệt này ở đây chứ? làm tôi sợ đến nỗi hồn siêu phách lạc . Cô Bạch thấy tôi đã kịp định thần, bèn quay người đi tiếp, tôi lại bám sát phía sau cô.

Vì vừa mới hết đông, chưa kể cách đây không lậu có một trận tuyết khá lớn nên bay giờ trông khu biệt thự cổ số 23 có vẻ lạnh lẽo hoang tàn hơn lần trước tôi đến, chỗ nào cũng thấy cỏ khô đọng nước lạnh, thỉnh thoảng lại còn nghe thấy văng vẳng tiếng quạ kêu thê lương... Khu Biệt Thự cổ số 23 này tràn ngập mùi vị chết chóc, khiến người ta có cảm giác ghê rơn.

Cô Bạch có vẻ như khác quen thuộc nơi đây, không nói nữa lời, cứ thế cầm đèn pim đi phía trước tôi.

À, đúng rồi! không biết Kim Nguyệt dạ và thầy Thôi đã đến chư nhỉ? Sao tới giờ mà vẫn không thấy mặt mũi họ đâu cả? Lẽ nào họ sợ quá nên bỏ chạy về nhà mất rồi? Thình thịch.. thình thịch...

Bỗng có một vật gì đó sắc nhọn sượt qua mặt tôi!

"Á!"

"Áaaaaaaaaaaaaaa!" Tôi sợ quá kêu lên một tiếng, nhưng không ngờ cô Bạch còn gào to hơn cả tôi,

"Cô Bạch, cô Bạch, cô bình tịnh, vừa nãy chỉ là một con quạ thôi!" Tôi nắm chắc vai cô, cố gắng để cô trấn tĩnh lãi.

"..." Cô Bạch dường như không nghe thấy lời tôi nói, cứ ôm chặt lấy đầu.

"Bạch Ngưng, em không sao chứ?"

Đúng lúc tôi luống cuống không biết phải làm thì đằng sau bỗng có một bàn tay thế vào chỗ của tôi, đỡ cô Bạch đang trong tình trạng hoảng loạn đứng lên. Hóa ra là thầy Thôi, còn đằng sau thầy là thằng cha Kim Nguyệt Dạ đang cười toe toét lắc lư lắc lư cái đèn pin. Tôi lơ cái bản mặt đáng ghét của hắn đi

"không sao! Tôi không sao! hiệu trưởng Thôi, phiền anh buông tay ra!" Cô Bạch vừa nhìn thấy thầy Thôi lập tức trở lại bình thường.

"Được rồi, được rồi, em cứ bình tịnh! Không ngờ em vẫn chẳng thay đổi chút nào, hồi trước mỗi lần đến khu nhà số 23 này, em đều bị đám quạ làm cho sợ đến tái mét mặt mày..."

"Hiệu trưởng Thôi, xin anh đừng nhắc lại cái chuyện cũ vô vị đó đượ


80s toys - Atari. I still have