Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343488
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3488 lượt.
t của bà ngoại bà cơ mà!" Tôi cầm lấy ngọc bội, cảm động nhìn Tô Cơ.
"Không sao đâu, ai bảo tụi mình là cạ cứng của nhau chứ!" Tô Cơ nháy mắt chọc tôi.
"Thế thì HIểu Ảnh cũng tặng bà một ít tỏi và cả đinh gỗ đào nữa, nếu chẳng may gặp ma cà rồng thì còn có cái mà chống đỡ chứ!"
Cái đó thì không cần đâu... Thật tình...." Hựu Tuệ, Tụi mình nghe nói cậu sắp phải đến số 23 số Angel thi đấu với Kim Nguyệt Dạ, có đúng vậy không?" Đúng lúc này lũ con gái trong lớp túm tụm lãi, hỏi dồn dập.
"À... Ừ.. Có lẽ vậy..." tôi nhanh chóng "thu" lại vẻ mặt đang dài ra như cái bơm của mình, mỉm cười ngồi ngay ngắn lại.
"Ôi! Cậu thật dũng cảm!"
"À.. thế thế à? Ha ha.. Ha ha.." Tôi hơi bối rối, đưa tay sờ lên khuôn mặt đang đỏ ửng của mình.
"Chứ còn gì nữa! Tuy tụi mình mến Kim Nguyệt Dạ... nhưng vì vinh quang của trường, tụi mình nhất định sẽ ủng hộ cậu!"
"Cảm ơn... cảm ơn các cậu, ha ha!"
"hựu Tuệ, câu phải cố lên! Trận thi đấu thể thao đó tụi mình đều rất khâm phục nghị lực của cậu! Chỉ có mình cậu kiên trì tới địch cuối cùng!"
"Đúng thế, Hựu Tuệ là người hùng của trường Minh Đức chúng ta!"
Người hùng? Nghe đến hai từ này mắt tôi sáng như sao, cả người dường như bay lên tận cung trăng....
"Bây giờ mọi người đều gọi Hựu tuệ là người hùng của trường Minh Đức, công chú của Minh Đức, ngọc nữ của MInh Đức!"
Người hùng của trường Minh Đức.. Công chúa của Minh Đức.. Ngọc nữ của trường MInh Đức...
Hô hô hô... Sao toàn là những biệt hiệu nghe sướng tai vậy, tôi đúng là vĩ đại thật... mà con là rất rất vĩ đại...
"..Hựu Tuệ bà rõ là, dù bà có suy sạp thế nào chỉ cần nghe vài câu 'nịnh hót' y rằng lại tràn trề sức sống lại ngay..." Tô Cơ thì thầm bên cạnh.
Nhânl úc mọi người không để ý , tôi véo một cái thật đau vào chân nhỏ ta, Tô cơ đau quá hét lên oai oái.
"Ha ha, mọi người yên tâm, tôi quyết không phụ lòng trông đợi của mọi ngưòi đâu, tôi nhất định sẽ thắng trong cuộc đọ sức với trường Sùng Dương lần này!" Tôi tự tin ưỡn ngực ra, hung hăng nói, cứ như thể mình đã giành chiến thắng. Theo lời hiệu trưởng Bạch, đúng tám giờ tối như đã hẹn, tôi đến trước cổng khu biệt thự cổ số 23 phố Angel.
Lúc này, hai trường đã tan học từ lâu,. không khí náo nhiệt ở sân trường vào ban ngày bây giờ đã bị bao trùm bởi màn đêm tĩnh lặng. Vì vẫn chưa hết ngày nghỉ lễ, các cửa hàng hai bên phố Angel đều đóng cửa từ rất sớm. Vả lại, phố Angel vốn dĩ rất ít xe cộ và những người ngoài trường qua lại, cho nên ở đây yên tĩnh đến mức dường như chỉ nghe thấy tiếng gió.
Không biết mọc ra ở đâu cái "tin vịt" cho rằng tôi với Kim Nguyệt Dạ sắp có một "trận chiến sinh tử", mặc dù là chẳng ai biết nội dung của thẻ PK là thế nào , nhưng khắp nơi trong trường chỗ nào cũng dán đầy Poster của tôi.
Trên Poster, tôi kéo một lá cờ đỏ (tôi là người làm nhiệm vụ kéo cờ ở trường, đây là bức ảnh các bạn chụp cho tôi trong lễ chào cờ), phía trên đầu tôi có viết mấy chữ to tướng:
"Tô Hựu Tuệ- Ngọc nữ trường Minh Đức tất thắng!"
"Tô Hựu Tuệ- Nữ anh hùng của trường Minh Đức!"
Bất kỳ ai trông thấy tôi cũng đều lộ rõ ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ! Hô hô....
Tôi sướng phát điên, ngọn lửa nhiệt tình trong lòng cứ hừng hưc cháy.
Nhưng mà... Hắt xì! hu hu hu, sao trời lạnh thế này! Trong cái thời tiết lạnh lẽo đầu xuân này, "lửa nhiệt tình" có cháy to nữa thì cũng chẳng xi nhê gì. Đã tám giờ hơn rồi, sao cô Bạch vẫn chưa đến nhỉ? híc... Lanh chết đi được.. Nhất là... nhất là... lại phải đứng ở cổng vào của cái biệt thự quỷ quái này nữa chứ...
Tôi liếc nhìn cánh cửa khu biệt thự số 23 phố Angel ấy, tự nhiên thở dài một cái, không biết tên trời đánh nào lại đặt tên cho cái cổng này là "quỳ môn quan", khiến cho nó càng trở nên âm u đáng sợ hơn trong thời tiết lạnh lẽo thế này...
Đúng lúc đó bỗng một luổng hơi lạnh thổi qua cổ áo, tôi cảm thấy cổ mình gai gai....
Hu hu hu hu... Tôi không phải đến để xem phim ma đâu, các "đại ca ma" đừng có đến tìm tôi nhé! hu hu hu hu... Ớn quá! biết đâu ở đây lại có ma cà rồng người cũng nên... Sớm biết thế này, lúc đó tôi đã nghe lời bà bạn Hiểu Ảnh rồi. Tôi mếu máo, sờ tấm ngọc bội đeo trên cổ. Nghe nói ngọc bội có thể trừ tà mà, a di đà phật, giờ thì chỉ có thể cầu trời phù hộ thôi.
"Tô hựu Tuệ em sao vậy? Sao người lại run cầm cập thế kia?" Đột nhiên tiếng của cô Bạch từ phía sau vọng lại, làm tôi sợ thót tim. Tôi quay người lại nhìn thấy co Bạch mặc một bồ quần áo trắng toát đứng dưới ánh đèn đường lờ mờ u ám, dáng vẻ trịnh trong nghiêm túc trong còn đáng sợ hơn cả ngày thường, tôi bất giác rùng mình.
"Đừng lo, khu biệt thự số 23 này không phải là nơi đáng sợ như thế đâu. Nơi này trước kia là nhà ở và văn phòng làm việc của ngàichủ tịch, cũng là tòa hành chính của trường trung học Minh Dương. Nhưng vì chủ tịch thích yên tĩnh nên thường không cho người lạ đi