XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3454 lượt.

i bảo em đến gặp cô để xin danh sách học sinh tham gia giờ thi thao giảng của giáo viên mới được tổ chức tuần này. Nhưng mà..." Kim Nguyệt Dạ đưa mắt nhìn thầy Hồ.

" À... Kim Nguyệt Dạ, em nói cũng phải, Năm nay thầy Hồ là giáo viên mới của trường Minh Đức, đáng nhẽ phải tham gia cuộc thi thao giảng lần này, nhưng mà xem ra..."

" Thầy Hồ nhất định sẽ tham gia!" Tôi vội chóp lấy thời cơ, ngắt lời hiệu trưởng Bạch.

" Cô Bạch, tuy thầy Hồ có chút khiếm khuyết nhỏ nhưng chúng em tin rắng thấy ấy là người giáo viên tâm huyết với nghề. Thấy Hồ, ước mơ của thầy là trở thành một nhà giáo ưu tú cơ mà! Tại sao thầy lại từ bỏ dễ dàng như vậy? Chúng em luôn giúp thầy, ủng hộ thầy hết mình!"

" Nhưng mà... Hựu Tuệ này, thầy sợ..." Thầy Hồ ái ngại nhìn tôi.

"Hựu Tuệ, em nói đúng lắm, danh sách của trường ta sẽ vẫn như cũ. Kim Nguyệt Dạ, phiền em về nói với hiệu trưởng Thôi, tất cả làm theo đúng kế hoạch!" Cô Bạch Ngưng đột nhiên nói art61 cương quyết.

"Hiệu trưởng Bạch!"

" Thầy Hồ, thầy cũng là một thành viên của trường Minh Đức, thầy phải tham gia cuộc thi này, hơn nữa..." Cô Bạch chợt ngừng rồi nói tiếp, "Chắc thầy cũng hiểu cuộc thi thao giảng này không chỉ liên quan đến một mình thầy? Lẽ nào thầy quên lời nói của ông lão đó rồi sao?"

"Hiệu trưởng Bạch!" Thầy Hồ dường như vẫn đang thoi thóp vật lộn giữa sự sống và cái chết.

"Thôi dược rồi,cứ quyết định như thế nhé, bốn hôm nữa là trường tổ chức thao giảng, sau khi kết thúc cuộc thi sẽ quyết định thầy Hồ ở lại hay ra đi!"

"Tôi.."

Cô Bạch không để cho thầy Hồ nói hết lời, cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Chúng tôi đành kéo thầy Hồ ra khỏi phòng làm việc.

"Thầy Hồ, tại sao thầy lại xin thôi dạy ạ?" Tô Cơ vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm vào thầy Hồ, hy vọng thầy sẽ nói rõ lí do.

"Thầy...thầy..."

"Thầy hết mùi hôi rồi mà, nhưng tại soa thầy lại muốn nghỉ dạy?" Hiểu Ảnh nắm lấy tay thầy Hồ, hỏi dồn dập.

"Có lẽ thầy Hồ, hôi hay không hôi căn bản không quan trọng, phỉa không thầy?" Kim Nguyệt Dã tiến sát lại bên cạnh thầy Hồ.

"Kim Nguyệt Dạ, đồ giậu đổ bìm leo, đừng có mà xía mũi vào chuyện người khác!" Tôi hằn học nhìn Kim Nguyệt Dạ, hận nỗi không thể di chết thằng cha này như di chết một con kiến.

"Hơ hơ, bé Hựu Tuệ, thế thì phải có giậu đổ để bìm leo lên chứ, đúng không nào..."

"Ha ha, cậu nói ai giậu đổ..." Tôi thấy mình sắp biến thành con ác long khè lửa thiêu đốt ten khốn đó đến nơi.

"Haiz, biết thế nào được..." Kim Nguyệt Dạ mặt tỉnh như sáo, "Đúng rồi, cuộc thi này còn cần mỗi trường chọn ra mười lăm học sinh cùng lên lớp!"

"Cậu, cậu cứ yên tâm, tụi tôi nhất định sẽ giúp thầy Hồ chiến thắng trong cuộc thi này, không mượn cậu phải lo!"

"Hơ hơ, thế à!" "Tô Cơ, Hiểu Ảnh, tụi mình nhất định phải giúp thầy Hồ tự tin hơn!"

"Ok, để tôi đi dằn mặt tụi con trai ở trường đã!"

"Tô Cơ, bà làm thế chẳng ăn thua gì đâu, tụi mình phải nghĩ cách vẹn cả đôi đường mới được!"

Hừ, mấy tên nam sinh khỉ đột đó quá đáng thật! Rõ ràng trên người thầy Hồ không còn có mùi gì, nhưng họ vẫn quyết không cho thầy cơ hội, tìm cách làm khó để thầy phải rời khỏi trường.

Buổi trưa, ở nhà ăn, Tuyệt Đại Tam Kiều tụi tôi lại tụ tập với nhau, mặt mày nghiêm trọng mở "hội nghị bàn trong trên nhà ăn".

Bằng mọi giá tụi tôi phải giúp thầy Hồ thuận buồm xuôi gió vượt qua tiết thao giàng bốn hôm nữa sẽ tổ chức! Hơn nữa đây lại là chuyện liên quan đến sự tồn tại của trường Minh Đức, danh dự của Tô Hựu Tuệ này.

Vì muốn giúp thầy Hồ không bị học sinh kì thị nữa, đế thầy lấy lại niềm tin, tôi và Tô Cơ, Hiểu Ảnh quyết định túc trực đêm ngày bảo vệ thầy Hồ.

"Hựu Tuệ, các em đã đi theo thầy 2 ngày nay rồi, trừ những lúc lên lớp, ngày nào các em cũng làm thế này mà không thấy mệt sao?"

"Không mệt đâu ạ!"

...

"Nhưng thầy còn có việc phải làm mà!"

"Vâng, xin thầy cứ tự nhiên ạ".

...

"Bây giờ không còn học sinh nào cười chê thầy nữa, các em cứ yên tâm!"

"Không được!"

...

Trò chơi mèo vờn chuột giữa chúng tôi và thầy Hồ cứ thế tiếp diễn, cho đến khi tiết thao giảng được trông đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng đã tới...

Thao giảng là một tiêu chuẩn để đánh giá năng lực của giáo viên, trường Minh Đức và Sùng Dương hằng năm đều dùng cách này để kiểm tra giáo viên mới. Tuy bề ngoài nói là đánh giá giáo viên mới nhưng thực chất là cuộc cạnh tranh nảy lửa giữa hai trường. Hai trường lần lượt chọn ra 30 học sinh, sau đó hợp lại thành một lớp để phối hợp cùng với giáo viên khi lên lớp. Tôi, Tô Cơ và Hiểu Ảnh cũng nằm trong nhóm 30 học sinh đó.

"Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ, còn có cả Tiểu Huyền Huyền nữa kìa!", Hiểu Ảnh vừa mới bước vào lớp đã kêu toáng lên,"Lâu lắm rồi không gặp Tiểu Huyền Huyền, Hiểu Ảnh ở đây nè!"

"Hiểu Ảnh, bà im miệng ngay,