XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3455 lượt.

u nguy lần nữa.

"Hai bạn trường Sùng Dương thân mến, chúng tôi là học sinh của thầy Hồ, chính vì thế việc thầy ấy có mùi hôi hay không chúng tôi mới là người có quyền phát ngôn nhất. Tôi nghĩ những tin tức vỉa hè kiểu này tốt nhất các bạn nên suy nghĩ kĩ rồi hẵng nói, như vậy mới thể hiện được sự nghiêm túc trong tác phong học sinh trường Sùng Dương chứ!"

Hai đứa tiểu nhân, định lấy việc này để đả kích trường Minh Đức, đả kích ta ư, đừng có nằm mơ!

"Bạn Tô Hựu Tuệ à, chúng tôi đang hỏi thầy Hồ, không cần người khác trả lời thay, chắc đây cũng là tác phong học sinh trường Minh Đức?"

Hừ, cái con nhỏ Anna chết bầm này!

"Nhưng mà dạo này tôi cũng nghe nói, bạn Tô Hựu Tuệ và thầy Hồ thường xuyên đi lại vs nhau, cho nên việc nói giúp thầy Hồ vài câu cũng là chuyện đương nhiên!" Thằng cha Kim Nguyệt Dạ và con nhỏ phù thủy Anna cứ kẻ tung người hứng, rõ ràng là muốn dồn tôi vào thế bí!

"Cậu nói thế là ý gì hả?" Tô Cơ cáu tiết đứng dậy bảo vệ tôi.

...

Những lời bàn ra tán vào bên dưới dường như sắp đè bẹp tất cả, ngay cả người của trường Minh Đức cũng quay mũi giáo về phía thầy Hồ, nếu như cứ tiếp tục như thế này, thầy Hồ đừng mong trụ lại trường Minh Đức.

"Có mùi hôi mà còn đi dạy học, bộ trường Minh Đức hết người rồi à?"

"Trời đất, mất mặt trường Minh Đức chúng ta quá đi mất!"

"Mau xuống bục giảng đi, đúng là quá sức tưởng tượng, sao trên đời lại có loại giáo viên bất tài thế chứ, còn chui xuống gầm bàn nữa kìa!"

...

Đúng lúc tôi dường như sắp chết chìm trong những tiếng la ó phản đối thì bỗng có một giọng nói vang đến bên tai tôi

"Tôi...tôi không có mùi hôi!" Tôi nhìn lên phía bục giảng, hóa ra là thầy Hồ đáng thương đã đứng dậy lên tiếng.

"Tôi không có..." Tuy tiếng nói không to nhưng rất kiên định, tiếng bàn tán bên dưới nhỏ dần.

"Tôi không có mùi hôi, lúc đầu tôi cũng tưởng mình có mùi hôi, nhưng mà, nhưng mà..."

"Ô hay, người có mùi hôi lại không dám nhận mình có mùi hôi kìa!"

"Úi giời, làm thầy giáo mà lại chui xuống gầm bàn thì làm gì có tương lai chứ!"

Mấy người này ức hiếp người khác một vừa hai phải thôi, nói không có mùi hôi cũng không tin, lẽ nào phải cho các người ngửi?

"Thực sự tôi không có..."

"Thầy Hồ, nếu như thầy tin là mình không có mùi hôi, vậy thầy có thể xuống dưới này để chứng thực cho mọi người không?"

Cái gì? Xuống bục giảng chứng minh mình không có mùi hôi? Con nhỏ Anna phù thủy này quá quắt thật, thầy giáo phải tự mình đi xuống dưới cho các người ngửi để chứng minh mình không có mùi hôi, thế này còn ra thể thống gì nữa?

"Không được!" Tôi và Tô Cơ cùng lên tiếng phản đối.

"Sao lại không được?" Lăng Thần Huyền đứng dậy trừng mắt nhìn chúng tôi.

"Thầy Hồ là người chúng tôi rất tôn trọng, không thể làm như vậy!" Tôi nhìn về phía thầy Hồ, quả quyết nói.

"Bạn Tô Hựu Tuệ, chúng ta ai cũng không có tư cách quyết đình hộ thầy Hồ cả, bạn nên để thầy tự quyết định thì hơ!"Kim Nguyệt Dạ chẳng thèm đếm xỉa đến đứa đang nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt là tôi, hắn quay phắt người lại nói với tất cả học sinh ở bên dưới, "Mọi người thấy có đúng không?"

"Đúng..."

"Nên để thầy Hồ tự quyết định!"

...

Thầy Hố xúc động nhìn tôi, Tô cơ và Hiểu Ảnh,cuối cùng vẫn quyết định bước xuống bục giảng.

"Hình như không có mùi!"

"Ừ, không có thật!"

"Vậy tại sao mấy người kia lại nói thế chứ?"

Nhìn thầy Hồ bước từng bước xuống, trong lòng tôi như giằng xé dữ dội.

"Tôi biết mình không có tư cách làm thầy giáo, cho dù tôi có mùi hôi hay không, tôi đều không có đủ tư cách.Nhưng làm thầy giáo, đó là ước mơ từ nhỏ của tôi, tôi thực sự muốn là một thầy giáo tốt. Nhưng, tôi đã không làm được điều đó. Các em nói đúng, không có giáo viên nào lại đi chui xuống gầm bàn cả, người như tôi không xứng đáng làm thầy giáo. Hôm nayđược dạy tiết học dự giờ này, tôi đã cảm thấy vinh hạnh lắm rồi.Cảm ơn mọi người! Cảm ơn Hựu Tuệ, Hiểu Ảnh, Tô Cơ, các em đã luôn ủng hộ tôi! Chúng ta tan lớp, chào các em!"

Thầy Hồ đi một vòng quanh lớp, sau đó đứng trên bục giảng nói nhưng lời thống thiết ấy rồi vội vã rời đi, trong lớp bỗng chốc yên lặng vô cùng, tôi căm hận nhìn những tên tội đồ vừa bày trò hãm hại thầy Hồ, thằng cha Kim Nguyệt Dạ đáng chết vạn lần đó mặt vẫn cười tưoi như thường!

" Kim Nguyệt Dạ, Hiểu Ảnh ghết cậu!"

"Hiểu Ảnh đã nói hộ tôi câu nói từ tận đáy lòng, tôi định quay sang khen Hiểu Ảnh vài câu thì thấy nhỏ ta đã chạy vụt ra khỏ lớp.

"Hiểu Ảnh!"

"Hiểu Ảnh!"

"Được rồi, các em không được đi ra ngoài, bắt đầu dạy thử tiết học thứ tư - môn hóa học, xin mời cô ..." Tiếng thầy giáo nào đó vang lên.

Tôi và Tô Cơ ngồi xuống, chẳng còn tâm trí đâu mà nghe giảng nữa, thời gian trôi qua như rùa bò.

Cuối cùng tiết thao giả