Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3453 lượt.
tôi cấm bà chào hỏi mấy tên đó!"
"Ưm..." Hiểu Ảnh thấy Tô Cơ nổi xung lên, bèn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Tôi đưa mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ, và cả Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền đang ngồi bên cạnh hắn ta. Xì, chỉ đến tham gia tiết học thôi mà cũng bày đặt ra vẻ ta đây, tụi học sinh trường Sùng Dương đúng là chẳng có đứa nào ra hồn. Khoan đã, bên trai Kim Nguyệt Dạ là ai thế kia? Hừ, té ra là con nhỏ Anna- thiên tài mới chuyển tới trường!
Dạo này bận tối mắt tối mũi "chăm sóc" thầy Hồ, quên béng mất con nhỏ đó! Anna và Kim Nguyệt Dạ đang cúi đầu thảo luận gì đó với nhau, không lẽ lại âm mưu bày trò gì chăng...
"Nghe nói gần đây trường Sùng Dương tiếng tăm vang dội, không những có thêm một học sinh thiên tài chuyển đến mà lại còn mời được cả hai thầy cô trẻ trung tài cao từ trường Đại học XX với mức lương cao chót vót nữa chứ!"
"Trường Minh Đức cũng thật đáng nể, giáo viên mới vào năm nay đều là những người trình độ xuất sắc cấp quốc gia!"
"Nhưng tôi nghe nói Minh Đức dạo này có một giáo viên dạy vật lý chẳng ra sao cả!"
...
Nghe những giáo viên đến dự giờ chụm đầu vào, ghé tai thì thầm với nhau, chẳng cần nói, mọi người cũng biết giáo viên dạy vật lí ấy là ai.
"Hựu Tuệ, Hựu Tuệ!"
"Cái gì?"Tôi ngoái lại nhìn Tô Cơ.
"Thầy Hồ có vẻ hơi căng thẳng, nói không ra hơi kìa!"
"Gay thật!"
"Yên tâm đi, mẹ tôi ngồi ở chỗ đó, chắc không sao đâu!"
"Mẹ bà á?" không ngờ hiệu trưởng Bạch Ngưng cũng ủng hộ thầy Hồ như vậy, tôi cảm thấy vững tâm hơn.
"Tô Cơ, tí nữa tụi mình phải phối hợp tốt với nhau đó!"
"Ừ!"
...
"Bây giờ bắt đầu dạy thử tiết thứ ba- môn vật lí, tham gia cuộc thì là thầy Hồ Chu của trường Minh Đức!"
"Vỗ tay, nhanh lên!" Tô Cơ vốn là đội trưởng đội cổ vũ nên ra sức khuấy động mọi người vỗ tay.
Cuối cùng, sự mong đợi vô hạn của chúng tôi cũng được đền đáp, thầy Hồ run rẩy bước lên bục giảng, trong những tiếng vỗ tay rào rào bên dưới, nhìn bộ dạng thầy thật đáng thương.
"Chào...chào...mọi người, tôi...tôi là Hồ Chu, tôi...giảng...giảng về..."
Trời ạ, lời thoại này đã được diễn tập biết bao nhiêu lần rồi, vậy mà đến thời khắc quan trọng thế này thầy vẫn còn lắp ba lắp bắp!
Tiếng bàn tán xôn xao rộ lên, Tô Cơ nóng ruột cứ giậm chân mãi, tôi nhìn về ban giám khảo ở phía sau, chỉ thấy vẻ mặt như sắp ngủ gật của các thầy cô giám khảo.
...
"Em nào...em nào có thể nói cho...cho tôi...định luật Newton?"
Một phút tự giới thiệu bản thân đã bị thầy Hồ kéo dài tận 5 phút, may mà mở màn giờ học là một câu hỏi, nều không tôi e rằng mọi người đều ngủ gục hết một lượt.
Hay lắm, Tô Hựu Tuệ, đã đến lúc mày trổ tài rồi đấy, cứu vãn tiết học này phải trông chờ vào biểu hện của mày thôi, tôi giơ tay thật cao.
"Tô...Tô Hựu Tuệ, mời em!""Định luật Newton..." Tư duy mạch lạc, ngôn ngữ lưu loát, phong thái tự tin, trông dáng vẻ tôi lúc này chắc ai cũng "đổ" rầm rầm, "Thưa thầy, em trả lời chính xác chưa ạ?"
"Chính...chính xác" Câu trả lời xuất sắc của tôi tựa như mũi thuốc trợ tim cho thầy Hồ, bên dưới là hàng loạt những tiếng vỗ tay khen ngợi, tôi đắc ý nhìn về phía Kim Nguyệt Dạ, vừa hay hắn cũng nhìn tôi, bốn mắt gặp nhau lửa bắn tung tóe. Lý Triết Vũ vẫn điềm đạm, ung dung như mọi khi, tên khỉ Lăng Thần Huyền mặt đầy thách thức. Hô hô, Tam Đại Thiên Vương trường Súng Dương mở to mắt ra chưa, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu thôi...
Thầy Hố cuối cùng cũng không phụ lòng mọi người, lấy lại tinh thần, đưa lớp đi vào "quỹ đạo". Phải thế chư, tôi thầm khâm phục sự sắp xếp của mình.
...
"Tiết học này sắp kết thúc rồi, không biết các em có câu hỏi nào khác không?"
Thấy tiết học diễn ra vô cùng suôn sẻ, bên nhóm Kim Nguyệt Dạ lại chẳng có động tĩnh gì,tôi bắt đầu cảm thấy hơi bất an.
"Thưa thầy, em có thể hỏi thầy một câu không ạ?"
Là thằng cha Kim Nguyệt Dạ, đến rồi, đến rồi...
"Được chứ!"
"Thầy Hồ, em nghe nói học sinh trường Minh Đức chê người thầy có mùi hôi, vì thế không muốn học tiết của thầy, có phải thế không ạ?"
Cái gì?
Hắn hỏi gì thì hỏi sao lại hỏi thầy Hồ như vậy chứ, hắn...
Tôi nhìn thầy Hồ đứng trên bục giảng, hỏng rồi, hỏng thật rồi, thầy Hồ đã trở lại nguyên vẹn bộ dạng ban đầu khi bước lên bục giảng, bắt đầu nói lắp ba lắp bắp, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Bên dưới phút chốc rộ lên tiếng xì xầm bàn tán vì câu hỏi đó của Kim Nguyệt Dạ.
"Thầy Hồ, chúng em chỉ không hiểu, tại sao trường Minh Đức lại để cho 1 giáo viên có mùi hôi và nói năng lắp bắp lên giảng bài!" Là Anna, con nhỏ chết tiệt đó cũng a dua phụ họa theo.
"Hựu Tuệ, thầy Hồ lại sắp chui xuống gầm bàn kìa!"
Hiểu Ảnh tuyệt vọng kéo tay áo tôi. Nhìn thấy thầy Hồ đứng trên bục giảng hoàn toàn không còn chút tinh thần gì nữa, tôi chỉ còn cách ra tay cứ