Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng Tử
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3440 lượt.
doạ người khác!"
"Thế không phải nửa đêm cô cũng chạy đi chạy lại à!" Kim Nguyệt Dạ liếc nhìn tôi cười khì khì rồi nói.
"Vớ vẩn... Tôi chỉ muốn đi uống ngụm nước thôi!"
"Chờ chút, Hựu Tuệ" Kim Nguyệt dạ bỗng kéo tay tôi.
Tim tôi đập rộn lên, đêm hôm hắn cầm tay tôi làm gì: "Cậu... Cậu muốn gì?"
" Hựu Tuệ, tôi đói bụng quá!"
"... Kim Nguyệt Dạ, cậu là quái vật à? Buổi tối mới ăn nhiều thế mà giờ đã đói rôi!"
"Nhưng tôi thèm ăn mì, hơ hơ"
"Thèm ăn mì? Cậu có muốn uống thuốc độc thì cũng chả liên quan gì đến tôi! Cho nên xin cậu tự nghĩ cách đi, tôi phải đi ngủ đây! Hứ!"
" Đi mà! hựu Tuệ, tôi đói thật mà!" Kim Nguyệt Dạ nở nụ cười sáng chói như thiên thần.
Ôi... Sao trong đêm tối mà tôi vẫn thấy chói mắt thế này... Chóng mặt, chóng mặt quá...
Đến lúc tôi định thần lại thì đã đã bước vào trong bếp rồi.
Hu hu hu... Tại sao tôi lại dễ dàng đầu hàng sớm như vậy, nhưng thực ra, tôi cũng thấy đói, cả ngày bực bội chẳng ăn được gì... haiz, thôi vậy, coi như số tôi đen đủi.
Nửa tiếng sau, tôi bưng 2 bát mì nóng hổi đi vào phòng khách.
Trong khi tôi nhễ nhại mồ hôi nấu mì trong bếp thì thằng cha Kim Nguyệt Dạ lại ngồi thảnh thơi bên ti vi xem bóng đá!
Hắn cứ làm như mình là vua ý, chẳng thèm đoái hoài gì đến người dân phải lao động khổ sở.
"Ăn thôi"
"Ồ, cứ để đấy, để tạm đấy đi, tôi đang xem đến đoạn hay!" Tên Kim Nguyệt Dạ cũng chẳng thèm nhìn tôi lọ mọ bưng mì "hầu hạ" hắn tận nơi, huơ tay ra lệnh với tôi như là với nô tì.
Cái tên chết tiệt này... Đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu, mặt tôi tối sầm lại, mặt tối sầm lại, tôi đặt mạnh bắt mì trước mặt hắn
"Ái, Hựu Tuệ, bắn hết nước ra rồi, nóng quá!"
Hừ! Đáng đời... Tôi cười thầm đắc ý, lấy đũa gắp mì cho vào miệng.
"Chấc! Hựu Tuệ này! Cô khéo tay ra phết!" Kim Nguyệt Dạ vừa khoan khoái ăn mì, vừa giơ ngón tay cái lên nịnh nọt tôi.
Tôi sướng đến phổng cả mũi: "Ha ha, chỉ là bát mì thôi mà, bõ bèn gì! Kim Nguyệt Dạ, cậu hơi xem thường tôi đấy!"
"Thế hả? Hay quá! Thế thì từ nay nhất định fải học hỏi nhiều tài nấu ăn của cô rồi"
"Đương nhiên... À không, này, tôi không rỗi hơi nấu cơm cho cậu, suýt nữa thì bị cậu lừa vào tròng!"
"Hựu Tuệ, sao cô keo kiệt thế, bát mì của cô có trứng, bát của tôi lại không có!"
"Cậu mắc lỗi, có mì ăn là được rồi lại còn đòi ăn trứng!"
"Hựu Tuệ, cô vẫn còn giận à?"
"Này, Kim Nguyệt Dạ, ai cho cậu chọc đũa vào bát của tôi! Bỏ ra ngay..."
Tôi vội vàng ngậm quả trứng lên miệng, lắc lư đầu trêu ngươi hắn.
Ha ha, thế nào, thế nào, mi cón lâu mới cướp được của ta nhé.
"Bé Hựu Tuệ, đừng vội đắc ý, tôi vẫn muốn ăn..."
"..."
Tôi còn chưa kịp định thần thì Kim Nguyệt Dạ đã dí sát mặt lại, cắn vào quả trứng tôi ngậm trên miệng...
Tôi ngửi thấy mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng...
Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...!
Tôi đờ người ra, tim đập như gõ mõ, mắt trợn trừng nhìn thẳng Kim Nguyệt Dạ, mắt tôi đỏ bừng như tấm sắt bị nung trong lò, nóng hừng hực hừng hực...
Trời ơi... Tôi dường như cảm thấy những sợi lông mi của Kim Nguyệt Dạ nhè nhẹ chạm vào mặt tôi... Ngưa ngứa...
Kim Nguyệt Dạ cắn vào nửa quả trứng còn lộ ra ngoài miệng tôi, hắn cười gian xảo!
Tên khốn này...Hắn ta muốn làm gì chứ...
"2 người vui vẻ quá nhỉ?" 1 giọng nói êm ru vọng lại từ cửa phòng khách.
"Ồ, là Anna á!" Kim Nguyệt Dạ cười tươi vẫy tay gọi Anna.
Anna mỉm cười bước đến, mặt chợt lạnh tanh khi nhìn 2 bát mì trên tay tôi và Kim Nguyệt Dạ."Dạ này, đêm hôm khuya khoắt mà cậu vẫn còn ngồi ăn thứ đồ rẻ tiền, không có chất dinh dưỡng thế này à? Muốn ăn thì cứ nói tôi, tôi sẽ bảo người giúp việc làm rồi mang tới cho!"
Hừ! Căm nhất bọn tiểu thư nhà giàu, hơi tí lại gọi người giúp việc! Tôi lẩm bẩm trong miệng.
"Tô Hựu Tuệ, cô mặc đồ ngủ ra ngoài phòng khách, làm mất phong cách của trường, trừ cô 1 điểm"
"Cái gì? Đợi đã! Tái sao lại trừ điểm tôi chứ?" Tôi bực mình, quay người lại so đo hơn thua với Anna, "Cô vs Kim Nguyệt Dạ cũng đang mặc đồ ngủ đấy nhé!"
"Cậu ấy là con trai nên không sao cả! Còn tôi là giám khảo, nằm ngoài đối tượng quan sát. Mong cô tự trọng 1 chút"
Tự trọng? Tôi nhìn thấy Anna cứ sán vào Kim Nguyệt Dạ... Con nhó... Con nhỏ mà cũng có tư cách nói câu đó với tôi sao? Tôi tức nghẹn cổ. Tô Hựu Huệ! Bình tĩnh nào! Bình tĩnh lại nào! Đừng nổi nóng kẻo lại trúng kế của con nhỏ đó... Tôi ngoan ngoãn đặt đôi đũa đang cầm trên tay xuống bàn, ôm chăn và gối đi vào phòng.
"Cố lên nhé!" Lúc tôi đi qua chỗ Kim Nguyệt Dạ thằng cha đó lại mở miệng ra nói 1 câu vô tam k thể tả, làm tôi tức muốn ói máu nhưng vẫn cố nhẫn nhịn đi vào trong phòng. Tôi ném mạnh chăn gối xuống sàn nhà.