H…o..t Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3447 lượt.
tốt quá, bye bye!" Anna đắc ý nhìn tôi, rồi vẫy vẫy tay, đẩy Kim Nguyệt Dạ vào trong rạp, "Yên tâm,chuyện hôm nay tôi coi như ko nhìn thấy..."
....
Bây giờ đã hơn mười một giờ đêm, mọi khi đến giờ này tôi đã chui vào trong chăn ngủ tít thò lò Nhưng đến bây giờ tên đầu gỗ Kim Nguyệt Dạ vẫn chưa thấy mò về, phim gì mà xem lâu thế? Tôi ngồi trên ghế sô-pha bọc vải trắng ở phòng khách, tức tối bấm chuyển kênh ti vi liên tục.
Ba mươi phút sau...
"Năm nay đón tết không nhận quà, nếu nhận quà thì chỉ nhận..." (Quảng cáo trên ti ).
Hừ... Vẫn không thấy tăm hơi hắn đâu, hay là bị bắt cóc rồi cũng nên... Mà thôi, để ý đến hắn làm gì cho tốn sức, có bị bắt cóc thì cũng do hắn tự rước họa vào thân.
Một tiếng sau...
"Không! Cầu xin xin em đừng rời bỏ anh, anh yêu em thật lòng..." (Chương trình phim 'tình củm' chiếu lúc đêm khuya)
Tôi nằm trên ghê sô-pha ngáp một cái thật dài.
"Rầm... Ầm ầm..."
Gió ban đêm từ bên ngoài thổi vào khiến cửa sổ khẽ đung đưa. Hu hu hu hu... Căn biệt thự số 23 này rất rộng, mặc dù ngày nào chúng tôi cũng quét dọn tinh tươm, nhưng luôn có cảm rờn rợn...
Tôi bất giác rùng mình một cái, vội rút điện thoại ra, gọi cho Kim Nguyệt Dạ.
"Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được..."
... Lại còn dám tắt máy!
Lát nữa có mò về đừng hòng tôi mở cửa cho vào, hừ...
Giời ơi là giời... Tôi thấy mình càng ngày càng giống người vợ ngồi chờ chồng quay về nhà trong nỗi tuyệt vọng thế này, tiêu rồi, chắc tại tôi xem nhiều phim tâm lí sướt mướt quá đây mà... Hừ hừ hừ...
Tôi ngồi trên sô-pha dần dần lịm đi lúc nào không biết. Đến lúc tôi thức dậy trời cũng đã tờ mờ sáng.
Ui... Mỏi cổ quá! Tôi lắc lắc cái đầu, bật dậy khỏi cái ghế.
À, tên Kim Nguyệt Dạ về chưa nhỉ? Tôi vội vã chạy đến cửa phòng Kim Nguyệt Dạ, gõ cửa dồn dập.
" Cộc cộc cộc... Cộc cộc..."
Không có ai đáp.Chắc là hắn chưa về rồi, tôi nhè nhẹ mở cửa phòng.
Trong phòng không có ai, chỉ thấy thoang thoảng mùi hương bạc hà...
Cái chăn vẫn xếp gọn gàng trên giường, xem ra cả đêm qua Kim Nguyệt Dạ không về nhà...
Trán tôi nổi gân xanh, tay siết lại, nổi giận đùng đùng ra khỏi phòng, đập mạnh cánh cửa phía sau.
Kim Nguyệt Dạ... Mi dám bắt ta mòn mỏi ngồi canh cửa cả đêm, tốt nhất dừng để ta nhìn thấy mi, không thì... Đúng lúc này, trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng con nhỏ phù thủy Anna nũng nịu ôm chặt cánh tay thằng cha Kim Nguyệt Dạ, tôi đên máu "tung chưởng" đá đốp một cái vào tường. Ối má ơi, đau chân quá...
"Cộc cộc cộc..."
Tiếng gõ cửa từng hồi bên ngoài vọng lại. Hừ, cuối cùng tên khốn Kim Nguyệt Dạ kai cũng biết đường về nhà.
" Cộc cộc cộc..."
Grừ, gõ gì mà gõ, mi có gõ gãy tay cũng đừng hòng ta mởi cửa cho, cứ đứng ngoài đó mà hít gió trời đi, hừ... Khoan đã, nhỡ tên Kim Nguyệt Dạ đó không thấy ai mở cửa, bỏ đi nơi khác thì tôi mất cơ hội dạy cho hắn một bài học. Nghĩ đoạn, tôi vội vàng chạy ra cửa, vừa mở cửa, vừa trừng mắt lên nói:
"Cậu về sớm quá nhỉ! Sao không ở đó luôn đi..."
"Tôi cũng muốn muộn muộn một chút mới về, nhưng mà Kim Nguyệt Dạ không đồng ý!" Một giọng nói ngọt như kẹo đường cất lên.
Ối, đó không phải giọng của Kim Nguyệt Dạ, giọng nói này hình như... Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào người đang đứng trước cửa, đúng là...
Anna! Kim Nguyệt Dạ đứng ngay sau cô ta. Anna xách một cái va li to đùng, nhìn tôi cười đầy ẩn ý.
"Hơ, cái va li này..."
"À, tôi rất vui được thông báo với cô là bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ ở đây cũng Kim Nguyệt Dạ!"
"Hả? Kim Nguyệt Dạ, chuyện gì thế này?"
Kim Nguyệt Dạ chỉ nhún vai, không trả lời tôi.
Tôi bỗng thấy đầu óc quay cuồng, cổ họng đắng nghét như nuốt phải bồ hòn...
"Ha ha, nếu cô thấy làm phiền tôi và Kim Nguyệt Dạ thì mau chóng thu dọn đồ đạc rời khỏi đây đi!" Anna nhìn phản ứng của Kim Nguyệt Dạ, cười gian xảo.
"Hừ, tại sao tôi phải chuyển đi chứ?" Tôi trơn mắt nhìn Anna, nghiến răng nghiến lợi nói, "Đích thân ngài chủ tịch mời tôi nên tôi mới đến đây ở. Nếu không được ngài ấy cho phép, tôi nghĩ hôm nay cô nên gọi một chiếc taxi sớm chở người và đồ đạc về đi là vừa!"
" Hả? Vậy sao? Ha ha, Tô Hựu Tuệ, nhưng tôi lại thích cái kiểu già mồm cãi cùn của cô!" Anna nhìn tôi kiêu căng và nói, " Nhưng mà ngại thật, giấy ủy nhiệm của ngài chủ tịch đây này!"
Nói xong, Anna rút một bức thu từ túi áo ra, trên đó có đề hàng chữ to tướng "Thư mật" đưa cho tôi xem"
Giấy ủy nhiệm
Đề nghị em Anna thực hiện nhiệm vụ giám khảo đặc biệt cho cuộc thi đấu giữa trường Sùng Dương và trường Minh Đức.
Ưu tiên em vào ở tại căn biệt thự số 23 phố Angel để tiện cho việc kiểm tra giám sát.
Kí tên,
Chủ tịch
Cuối bức thư còn có in dấu vân tay của chủ tịch...